29 tháng 1, 2020

Gốc rễ thành bại của con người là gì: thái độ, kiến thức hay kỹ năng?

Chuyện kể về một chàng thanh niên đi phỏng vấn, trong lúc đang đợi tới lượt mình thì đột nhiên nghe tiếng một người đàn ông trung niên bước đến nắm tay nói: "Cuối cùng tôi cùng tìm được cậu rồi, thật sự rất cảm ơn cậu lần trước đã cứu con gái tôi ngã xuống hồ".


Chàng trai nghe nói vậy liền nói: "Chắc ông nhận nhầm người rồi, không phải tôi".

Vị trung niên lại tiếp tục khẳng định: "Chính là cậu, chắc chắn là cậu, tôi không thể nhận nhầm được".

Lúc này chàng trai chỉ còn cách giải thích chi tiết: "Thực tình không phải tôi, công viên mà ông nói tôi còn chưa một lần ghé qua".

Vị trung niên nghe nói vậy buông tay chàng trai ra rồi buồn bã nói: "Lẽ nào tôi nhận nhầm rồi sao?".

Mấy hôm này chàng trai nhận được giấy báo trúng tuyển, khi đến làm việc, tình cờ gặp lại vị trung niên hôm trước mới bước đến chào hỏi: "Xin hỏi, ông đã tìm được ân nhân cứu con gái mình chưa?". Vị trung niên đáp: "Vẫn chưa, tôi vẫn chưa tìm được".

Chàng trai đem câu chuyện này kể với các đồng nghiệp, mọi người nghe xong đều nhìn nhau cười: "Đó là chủ tịch của tập đoàn chúng ta đó, câu chuyện con gái ông ngã xuống nước ông đã kể rất nhiều lần rồi, thực tế ông không có cô con gái nào hết cả".

Chàng trai nghe xong thật không thể tin nổi, việc này là sao? Các đồng nghiệp mới giải thích: "Thực ra đây chỉ là một cách khảo nghiệm nhân phẩm ứng viên của chủ tịch chúng ta mà thôi. Ông từng nói, làm người nhân phẩm còn quan trọng hơn tài năng, người không có nhân phẩm thì nói gì cũng vô dụng, làm gì cũng vô nghĩa".

Tài năng thì thế gian không thiếu, duy chỉ có đức hạnh, nhân phẩm mới là thứ quý giá, khó tìm. Một người muốn bước thật xa, lên thật cao thì ắt phải tu dưỡng nhân phẩm của mình trước, bởi nhân phẩm là thứ vô giá của mỗi người, là bước đệm vững chắc đưa con người đi khắp thế gian.

Thực tế rằng, con người đều vì lợi ích của mình mà truy cầu. Có người giỏi luồn cúi, kéo bè kết phái, hai mặt, giở thủ đoạn, hoa ngôn xảo ngữ, chỉ chăm chăm vào lợi ích của mình (quyền lực, tiền tài, địa vị…). Người như vậy năng lực tương đối tốt, nhưng lại giỏi mê hoặc lòng người, bề ngoài tựa như chính nhân quân tử, hay mang dáng vẻ nhân nghĩa đạo đức, kỳ thực nội tâm dơ bẩn, độc ác vô cùng.

Người như vậy tốt nhất là nên cách xa một chút, tuyệt đối không thể trở thành bằng hữu hay có thể hợp tác được. Chúng ta mặc dù không thể làm được giống như thánh nhân, vô tư kính dâng, nhưng một người có một nội tâm thiện lương, nhân ái và thành tín, mới có thể cùng người khác đồng tâm hiệp lực, vượt qua cửa ải gian khó.

Khổng Tử từng nói: “Đức như nguồn nước, tài như con sóng”, hay như câu: “Phẩm chất là gốc cây, còn danh tiếng chỉ là bóng mát”. Chúng ta thường lại chỉ chú ý đến bóng mát của cây mà quên đi rằng gốc rễ mới là căn bản. Đừng quên rằng, sống trên đời, nhân phẩm mới chính là tấm giấy thông hành có giá trị giúp bạn đi khắp chân trời góc bể, đường đường chính chính, oanh oanh liệt liệt không sợ bị ép uổng trước nhân gian và không lo phải xấu hổ với cái tâm của chính mình.

Theo Dennis

"Một cuộc đời thiếu ước mơ giống như con tàu không bánh lái."

Ước mơ của tôi: "Góp sức vào công cuộc chấn hưng tinh thần dân tộc, phát triển kinh tế nước Việt để sánh ngang với cường quốc năm châu".

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình
Sáng lập và điều hành Dân Trí Soft
Mở Biểu tượng cườiTắt Biểu tượng cười