Cái số quá nhọ khi dùng điện thoại Samsung!

Dùng 2 cái điện thoại, trong đó có em SAMSUNG J7 PRO 2 sim 2 sóng thuận tiện công việc, nên nhiều thứ gắn vào em nó. Nhưng em đã "ngã khụy" khi mới dùng được hơn 6 tháng. Đem đi bảo hành, Thế Giới Di Động báo trong 10 ngày.

Mới xa em ấy 3 ngày mà thông tin bị "vuột mất" quá nhiều, email, chat chit công việc (Zalo, Facebook chat), liên lạc... bị ngưng trệ dù có xài tạm em Mobell Android cùi (TGDĐ cho mượn), còn em iPhone đang dùng chỉ có gánh được 1 sim hơi bất tiện với người làm việc nhiều như tôi.

Trải nghiệm nhiều dòng điện thoại: iPhone, Samsung, Asus, HTC, Phillip... nếu cùng giá tiền, xét về công năng & độ bền bỉ thì tôi sẽ chọn:
(1) Iphone.
(2) Asus
(3) HTC
(4) Samsung
(5) Phillip

Còn các dòng Lenovo, Huwei, Oppo... hàng của Tàu tôi đều tránh.


Samsung J7 Pro có nhược điểm:
- Cảm ứng chậm, dù đã chỉnh tốc độ nhạy nhất, cái này tôi so sánh trực tiếp với Asus, iPhone.
- Chức năng chụp màn hình rất củ chuối, thao tác khó khăn, thua xa em Asus với 1 nút chạm.
- Samsung dùng hệ điều hành Android nhưng tùy biến giao diện hơi lố, tôi dùng vẫn cảm thấy bực bội vì nhiều thao tác ngược so với nguyên bản Android.

Chốt hạ: Em Samsung J7 Pro này khi đã ra đi, sẽ không bao giờ quay lại với Samsung nữa.

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Các kiểu thăng chức gây hại cho cả công ty và nhân viên

Thăng chức không đúng người, không đúng đối tượng sẽ khiến cả nhân viên và công ty gặp khó khăn.


Do nhân viên làm việc lâu năm

Đây là cách thăng chức theo cảm tính của sếp, thấy "ông em" vất vả ngoài thị trường lâu rồi, sợ nhân viên đi mất, thì nâng nhân viên lên để nhân viên thấy có thêm quyền lực. Tôi cực lực phản đối cách làm này, vì tôi đã từng gặp rất nhiều cảnh thăng chức để rồi mất luôn nhân sự. Một nhân viên làm lâu không đảm bảo rằng họ sẽ là người quản lý giỏi, nhất là làm lâu mà không tạo ra hệ quả gì đặc biệt.

Tuy nhiên, vẫn có trường hợp bất quy tắc, đó là khi cả hệ thống đang gặp vấn đề, nếu không nâng một người lên thì không có người đỡ việc cho sếp khi nhân sự không có. Ngoài ra, anh em trong lúc khó khăn cũng luôn muốn nhìn thấy công ty vẫn có sự tiến triển để họ có thể yên lòng.

Do nhân viên có quan hệ

Đó là nhân viên quen với ông A chị B hay là quen ông Tổng này, biết ông Phó kia. Nhân sự này vào làm vì quan hệ thì khi lên làm quản lý, họ sẽ điều hành công việc cũng theo kiểu quan hệ. Tức là, ai khiến họ hài lòng về mặt cá nhân, thì họ sẽ chọn. 

Vậy là, họ phân việc quan trọng cho những vị hay đi uống cà phê, uống bia với mình. Còn việc làng nhàng hay kém hơn thì họ giao cho những người giỏi và nghiêm túc nhưng lại không hợp trong chuyện "ăn chơi". Cái hại của việc này có lẽ không cần phải nói thêm và ở Việt Nam thì nó đầy rẫy trong nhiều hệ thống doanh nghiệp cả nhà nước lẫn tư nhân.

Do nhân viên bán hàng giỏi, hoặc giỏi chuyên môn

Bi kịch này lặp lại nhiều lần ở nhiều công ty, đặc biệt là công ty tiêu dùng loại nhỏ. Nhân sự làm giỏi thế là sếp tính ngay chuyện "so bó đũa chọn cột cờ" nâng lên không ông tướng bỏ đi mất. Sếp hoặc không biết hoặc quên rằng bộ kỹ năng để làm quản lý rất khác với bộ kỹ năng cho dân sales đi chiến thị trường hay dân kỹ thuât làm việc.

Một cậu bạn của tôi từng tốt nghiệp ngành Ngân hàng. Ra trường đi làm sales cả 10 năm rồi quay lại thi thử, thì liên tục trượt các kỳ thi vào làm nhân viên nhưng lúc nào cũng đỗ khi thi vào làm giám đốc của các ngân hàng. Trường hợp này nâng lên mà không để ý tức là chúng ta dồn họ vào rủi ro bỏ việc vì không chịu được sức ép và không làm doanh số tăng được vì không biết cách phải làm gì với sếp và nhân viên dưới quyền.

Do nhân viên có ý tưởng hay thành tích xuất sắc dù trong thời gian rất ngắn

Doanh số tăng vọt làm sếp cảm thấy phấn khởi và tăng lương, thậm chí thăng chức luôn cho nhân viên. Thế nhưng, trên thực tế có rất nhiều cách để đẩy doanh số trong 1-2 tháng, đặc biệt như tăng bằng cách cầm cố nhà cửa để bỏ tiền ra mua hàng, nộp báo cáo láo về văn phòng, hy vọng sau đó lên chức sẽ gỡ gạc lại bằng cách khác. Việc này không khác gì kiểu bố mẹ đầu tư cho con cái cả trăm triệu đồng chỉ mong vào được công ty nhà nước trước đây.

Do sếp thấy nhân viên chỉn chu, ngoan

Hôm nào đi làm cũng đúng giờ, báo cáo thì không gửi chậm, tháng nào cũng đạt chỉ tiêu. Chỉn chu đôi khi không liên quan gì tới làm việc tốt, do vậy, nâng đối tượng này lên là tạo tiền đề không hẳn tốt cho văn hoá công ty. Việc này xảy ra tại các công ty mà sếp theo lối cổ không mấy khi chú ý tới con số mà hay chú ý tới "thái độ".

Do… lớn tuổi rồi phải nâng

Lúc này, nâng chức như là tưởng thưởng cho việc anh đã có tuổi, dù chưa có thành tích gì đặc biệt. Lý do thứ hai là phải tăng vì với độ tuổi đó mà không có tên tuổi thì anh em họ buồn cười trước cảnh sếp sinh năm 8x mà nhân viên sinh năm 6x.

Tất cả các lý do này đều không ổn vì chúng không đảm bảo chắc chắn có quản lý mới là công ty phát triển tốt hơn như mong đợi của sếp.

Đỗ Xuân Tùng - Giám đốc Công ty Tư vấn và Đào tạo Nhân Việt
Theo Trí Thức Trẻ

Thất nghiệp tuổi 35: Muốn ổn định sớm, sợ thay đổi nên dễ bị sa thải, từ 'manager' thành cấp dưới, nhận lương sinh viên!

Qua rồi cái thời làm một công việc ổn định từ đầu tới cuối đời, qua rồi cái thời vào biên chế nhà nước hay công ty là "kê cao gối ngủ". Không gì đảm bảo mức lương của bạn sẽ tăng đều đặn từ giờ tới cuối đời, một khả năng vô cùng lớn là bỗng một ngày công ty phá sản hoặc đơn giản là thay sếp.


Khủng hoảng tuổi 30 thực ra được báo trước bởi những cơn buồn ngủ tuổi 25?

Thời gian gần đây tôi làm việc với khá nhiều hồ sơ CV đợi phỏng vấn. Và bất ngờ phát hiện ra, có rất nhiều CV của những người trong tầm tuổi 35 bắt đầu đi xin việc với những vị trí không liên quan gì tới công việc cũ, hoặc sẵn sàng đi làm với mức lương thấp hơn mức lương trước đây. Sau khi phỏng vấn 4 trường hợp, tôi nhận ra một câu chuyện tương đối phổ biến, thể hiện rõ nếp suy nghĩ của rất nhiều những người bạn trong thế hệ tôi thời điểm này.

Vậy vì sao chúng ta có thể trở nên thất nghiệp ở tuổi 35?

[Báo Diễn đàn Doanh Nghiệp] Kinh nghiệm quản lý nhân viên ở quán cafe hiệu quả

Bạn đang kinh doanh một quán cafe, quán ăn dù nhỏ hay lớn, có lẽ bạn sẽ gặp không ít khó khăn với việc quản lý nhân viên phải không? Như là tình trạng nhân viên nghỉ việc thường xuyên, nghỉ việc đột xuất, nhân viên không nhiệt tình…

Bài viết của anh Cao Trung Hiếu (Dân Trí Soft)
đăng trong Group FB Quản trị và Khởi nghiệp.

Vậy giải pháp nào để quản lý nhân viên quán cafe cho hiệu quả?

Với kinh nghiệm từ khâu setup ban đầu, quản lý quán cafe lớn tại TP Bà Rịa, tôi chia sẻ một số kinh nghiệm “thực dụng – thực chiến” để quản lý nhân viên quán cà phê một hiệu quả, giúp người chủ/quản lý giảm tình trạng bị động về nhân sự.

Đầu tiên bạn cần có nhận thức sau: Nhân sự ở lĩnh vực kinh doanh quán cà phê có đặc điểm chung là chỉ xem đây là công việc tạm thời, đó là tâm lý chung dù quán cafe có bài bản, chính sách nhân sự quy củ thế nào đi nữa (ở đây tôi không bàn đến những chuỗi cafe ngoại). (Bạn hãy thử tìm hiểu lý do có tâm lý này và chia sẻ với mọi người ở mục bình luận nhé).

Từ nhận thức đó, mà chúng ta sẽ tìm ra phương pháp quản lý nhân viên quán cà phê sao cho hiệu quả và dưới đây là một số phương pháp tôi đã ứng dụng vào thực tiễn đem lại kết quả rất tốt.

Thứ nhất, hãy dùng việc chi trả tiền lương làm công cụ để đảm bảo rằng nhân viên không nghỉ việc đột xuất. Cách làm khá đơn giản, hãy giữ ít nhất 5 ngày lương của nhân viên để “phòng bị” cho mức phạt khi nhân viên nghỉ đột xuất. Tôi ví dụ: tôi chi trả lương làm 2 kỳ trong tháng, kỳ đầu tiên trả vào ngày 21 của tháng, tôi chỉ tạm ứng tiền lương chỉ đến ngày 15, kỳ thứ hai tôi thanh toán hết lương của tháng vào ngày 6, tức quán vẫn giữ của nhân viên tối thiểu 5 ngày làm việc. Tôi đưa vào quy định về việc xin nghỉ rất rõ ràng “nếu nghỉ việc mà không thông báo xem như số tiền 5 ngày được giữ lại sẽ đưa vào phạt”. Khi áp dụng phương pháp này, tôi đảm bảo sẽ giảm hẳn tình trạng nhân viên sau khi nhận tiền lương nghỉ đột xuất mà “không ngày quay trở lại” đấy nhé.

Thứ hai, hãy tìm phương pháp chi trả lương công bằng nhất, chính xác nhất. Ví dụ, quán cà phê nhà tôi trả lương nhân theo giờ làm việc (ví dụ 15.000 đồng/giờ với nhân viên phục vụ), tôi đã áp dụng ngay máy chấm công bằng dấu vân tay, việc vào ca – ra ca được quẹt vân tay, phần mềm chấm công vô cùng công bằng chính xác, không có cảm xúc, vì nó là máy mà. Quán của tôi có thời điểm có hơn 30 nhân viên làm việc cho nhiều ca như từ 6h – 10h, từ 10h – 14h, từ 14h – 18h và từ 18h – 22h thế mà việc chấm công chính xác tuyệt đối, công bằng vô cùng. Đặc biệt, việc tính lương cho 30 con người ấy chỉ mất khoảng 2 giờ làm việc. Và hơn nữa, với chiếc máy chấm công, nhân viên sẽ tự động ý thức đúng giờ giấc vì tôi có quy định “nếu đi trễ 1 phút sẽ bị phạt 5.000 đồng nếu không có lý do chính đáng”. Đó cũng là một phương pháp để tạo tính chuyên nghiệp cho quán. Và hơn nữa, nếu nhân viên làm thêm giờ, dù chỉ là 5 phút hay 45 phút đều được máy chấm công ghi nhận và cuối tháng đều được tính toán chi tiết. Tôi chưa bao giờ mâu thuẫn với nhân viên vì tính giờ sai, thật đấy, bạn có tin!

Thứ ba, bạn cần xây dựng tài liệu đào tạo nhân viên sao cho thật đơn giản, thật chính xác và cố gắng chỉ trong 1 trang A4 với đầy đủ mô tả công việc, quy trình tác nghiệp, văn hóa phục vụ. Chỉ có sự đơn giản mới giúp bạn trong vòng 30 phút đã hướng dẫn rành mạch một nhân viên mới bắt tay được ngay vào công việc. Tôi đã viết nhiều bài chia sẻ về chủ đề thiết lập quy trình làm việc, bản mô tả công việc, văn hóa… bạn hãy tìm đọc thêm nhé.

Còn vài tuyệt chiêu nữa để quản lý nhân viên quán cafe sao cho thật hiệu quả tôi sẽ chia sẻ trong bài tiếp theo. Còn giờ đây, bạn hãy áp dụng ngay 3 chiêu thức phổ dụng ở trên vào ngay vào quán cafe nhé.

Hãy chia sẻ và bình luận bài viết về cảm nhận của bạn, đó là động lực lớn để tôi có thêm sức sáng tạo mới đấy.

Theo Khởi nghiệp

Khi bạn đi làm, bạn sẽ cảm nhận được vô số bất công trên cuộc đời này.

Làm sai. Sếp mắng. Bạn giận dỗi viết đơn xin nghỉ.

Sếp trả lời: “Ok”

Bạn mở facebook và viết vài dòng thấm đẫm triết lý như leader is...boss is... sếp như $#%^$&^$&$... vân vân mây mây bay bay...


Với những đứa ngu như trên thì nên đọc kỹ những kinh nghiệm này:

1. Sếp chỉ giữ người muốn ở lại, chứ nếu bạn đã muốn ra đi, sẽ không có ai giữ bạn cả. Ngay cả khi bạn là một thằng có số má đầy mình.

2. Ai cũng có thể bị thay thế, ngay cả sếp. Vì thế đừng ảo tưởng bạn là người quan trọng vời vợi trong công ty.

3. Khi bị sếp chỉ trích, bạn nộp đơn xin nghỉ ngay lập tức, đó chỉ giống như một đứa trẻ con làm mình làm mẩy khi bị người lớn mắng. Nó thể hiện bạn không chuyên nghiệp, bạn không đủ bản lĩnh và bạn quá đề cao cái tôi cá nhân.

4. Vài trường hợp, bạn có thể cho rằng mình không sai. Vì quy định công ty không nói rõ điều đó.hoặc sếp chưa bao giờ nói với bạn điều đó. Nhưng xin bạn hiểu, có những quy ước trong công việc không bao giờ được nói ra. Bởi nó được sử dụng để thanh lọc những người có EQ tốt.

Ví dụ: Trong phim Hàn Quốc “Chị đẹp mua đồ ăn cho tôi”...Yoon Jin Ah thực sự rất chuyên nghiệp khi cô hiểu rằng không bao giờ được đi sneaker tới công sở, dù quy định công ty không có. Cô nói: "hiểu được điều đó chính là sự chuyên nghiệp”.

5. Ngoài năng lực tốt, các công ty luôn tìm kiếm những người có tính cách tốt. Một tính cách tốt không phải là bạn nhường nhịn đủ điều, bạn ngoan ngoãn dễ thương như một chú mèo con mà là cách bạn ứng xử. Bạn biết cách nói chuyện, bạn giao lưu khéo léo, bạn không ngồi lê đôi mách, bạn biết cách thể hiện bản thân.

Đừng gào lên khi có ai đó được sếp ưu ái hơn vì “đứa đó khéo nịnh sếp”.

“Khéo ăn nói” không-phải-là “xu nịnh”.

6. Thực tế là ông chủ nào cũng muốn có được nhân tài làm việc cho mình. Vâng, tôi nhấn mạnh là:  Làm-việc-cho-mình! Hoặc tốt hơn hết là Cộng-tác-cùng-mình!

Chứ không phải là mời về để Làm-chủ-của-mình.

Nên nếu bạn còn nghĩ rằng, với trình độ của bạn (có thể cao hơn ông chủ), bạn nói gì ông chủ cũng nghe theo thì... bạn lầm! Hãy ngưng sống ảo.

———
Tóm lại, khi bạn đi làm, bạn sẽ cảm nhận được vô số bất công trên cuộc đời này.

Bạn đã làm việc chuyên nghiệp. Vậy khi nghỉ việc, cũng hãy nghỉ việc một cách chuyên nghiệp.

Đừng làm mình làm mẩy. Đừng dỗi hờn thế giới. Đừng nói xấu công ty hay lão sếp.

Bởi khi bạn ra đi rồi, tất cả những gì bạn để lại, khiến người ta luyến tiếc... là những đóng góp cho công ty... hay là một cái thở phào của người ghét bạn...

Bạn hoàn toàn có thể quyết định được nó!!!

Sưu tầm

Sự phản động của đề thi toán THPT 2018

Tôi là người vẫn còn biết gỉai các bài toán phổ thông thuộc loại khó, các bài thi IMO tôi nói chung vẫn gỉai được trong thời gian quy định. Thế mà hôm qua, khi một người nhờ tôi xem 5 bài trong đề thi toán THPT 2018 mã số 120 (cụ thể là các bài 38, 44, 45, 48, 49), tôi mất toi gần một tiếng để giải 4 trong số 5 bài đó, còn bài cuối cùng (bài số 45 về một phương trình phi tuyến với biến số phức) thì “khóc thét”, không thể gỉai nổi trong vòng 1 tiếng tiếp theo.


Bài số 45 đó là về một phương trình phi tuyến biến phức. Tôi đưa bài đó cho một nghiên cứu sinh toán học trò của tôi thử gỉai, anh ta cũng khóc thét luôn. Nếu tôi ra đề bài như bài đó cho sinh viên năm thứ nhất của tôi, thì các đồng nghiệp của tôi chắc sẽ nói là tôi bị điên mới ra đề khó như vậy. Thế mà bộ dục bắt học sinh làm, không những 5 bài đó, mà còn thêm 45 bài khác, trong vòng có 90 phút!

Nguyên tắc quản lý để phòng tình trạng 'làm ăn chung, bung anh em'.

Người Việt "làm ăn chung" rất dễ mất, mất tiền bạc, mất thời gian, nhất là mất luôn anh em, bởi vì không áp dụng khoa học quản trị.


Hai chị em được thuê cái mặt bằng trong một ngôi trường trung cấp mở cái quán cà phê. Tôi biết hai chị từ ngày đó, sau hơn 1 năm quay lại, quán đã sang người khác và nghe thông tin hai chị em làm cái quán rồi mâu thuẫn, rồi từ mặt nhau. Nghe mà thấy đau. Từ cái ngày đầu quán khai trương, tôi được một chị mời tư vấn khi tiếp xúc với cả hai, tôi đã dự cảm “hậu quả như ngày hôm nay” bởi họ đã không biết hoặc hoàn toàn không áp dụng các nguyên tắc căn bản trong quản lý khi đầu tư chung.

* Làm chủ và làm thuê

Bắt đầu kinh doanh riêng, ai cũng sung sướng và thường đắc ý “kể từ hôm nay, tôi đã làm chủ chẳng còn làm thuê nữa, có toàn quyền quyết định mọi công việc mà chẳng phải chịu trách nhiệm trước ai, chẳng ai dám đuổi việc tôi…”.

Theo tôi, sự thật là khi làm thuê bạn có thể chỉ có một ông chủ là người quản lý bạn, còn làm tư thì bạn có hàng trăm, hàng ngàn ông chủ đấy. Đó là khách hàng, những người sẵn sàng bỏ tiền ra “thuê bạn” làm gì đó để giải quyết nhu cầu của họ. Bạn bỏ ra hàng tỉ đồng để mở một quán cafe nhưng một khách hàng chi ra 20.000 đồng mua ly cafe, họ đã là “ông chủ” của bạn đấy. Nếu không tin, bạn thử đối xử với họ không đúng với những điều bạn cam kết mà xem, họ có quyền không trả lương cho bạn nữa và lôi kéo các ông chủ khác (khách hàng khác) không trả lương cho bạn và lan truyền những tin tức xấu thì bạn gặp nguy ngay. Thực ra, làm chủ cũng chỉ là một cái nghề giống như nghề làm thuê mà thôi.

Tiếp theo, đa số các công ty khởi nghiệp nhỏ các thành viên sáng lập thường sẽ đảm trách vị trí nào đó của công ty, ví dụ người làm giám đốc, người lo bộ phận sản xuất/kỹ thuật, người quản lý bộ phận kinh doanh…. Có một sai lầm “nhỏ nhưng ẩn chứa hiểm nguy lớn” ở đây là ai cũng cho mình cái quyền lực của người làm chủ, không phân định rõ ràng được vai trò của “người sở hữu công ty” và “người làm thuê cho công ty”, nên dẫn đến tình trạng thiếu kỷ luật, làm việc với năng suất, hiệu quả thấp lại hay đổ lỗi lẫn nhau khi thất bại.

Vì vậy cần phân định rõ ràng định nghĩa của “người sở hữu công ty” và “người làm thuê cho công ty”. Tôi dùng minh họa sau cho dễ hiểu, người sở hữu cổ phần của công ty gọi là người sở hữu công ty, có quyền biểu quyết dựa trên tỉ lệ nắm giữ cổ phần hoặc điều lệ công ty quy định, còn người đảm nhiệm các vị trí như giám đốc, trưởng phòng kỹ thuật, trưởng phòng kinh doanh… là người làm thuê cho công ty và chịu trách nhiệm về hiệu quả trước người sở hữu công ty. Có hiểu rõ như vậy thì khi ở vai trò nào bạn cần đóng đúng vai và tròn trách nhiệm, tránh hiểu sai mà gây mâu thuẫn nội bộ, hiệu quả kém.

Phân quyền phân cấp: nguyên tắc một cấp quản lý

“Em không biết là phải làm theo ý của anh A hay chị B đây nữa, em thấy rối rắm quá”, than thở của một nhân sự pha chế trong một quán cafe, bởi anh A là chủ quán với việc quản lý tổng thể và chị B cũng là chủ quán phụ trách bộ phận bếp, mỗi người mỗi ý và rất nhiều lần 2 mệnh lệnh trái ngược nhau, làm theo ý anh A thì sai với chị B…

Đó là hiện tượng khá phổ biến trong các cơ sở kinh doanh & công ty khởi nghiệp gây ra hiện tượng nhân viên “một cổ bị treo nhiều tròng” nên dẫn đến hiệu quả làm việc kém. Rồi các thành viên sáng lập (làm ăn chung) mâu thuẫn nhau ở vấn đề nhân sự, cũng rất dễ “bung” từ đây, ai cũng cho mình cái quyền “to vật vã” cả.

Trong quản lý có một nguyên tắc bất di bất dịch là “nguyên tắc một cấp quản lý”, tức mỗi nhân sự chỉ chịu trách nhiệm trước một cấp quản lý trực tiếp, không được phép chồng chéo lẫn nhau. Khi làm ăn chung, hãy phân quyền và phân cấp quản lý rõ ràng, rành mạch, dễ hiểu dễ áp dụng, nếu không “thuyền dễ bị chông chênh”.

Phản biện và quyết định

Văn hóa của người Việt là hay cả nể “một điều nhịn chín điều lành”, phương pháp và kỹ thuật phản biện không được đào tạo và ít được chú trọng. Khi làm ăn chung với nhau việc cả nể càng trở nên trầm trọng, hiện tượng của sự cả nể là khi cần phản biện lấy ý kiến để ra quyết định thì đồng thuận tuyệt đối, còn khi thi hành mới bắt đầu phân tích, nghi ngờ, chống đối… Việc cả nể, việc chống đối sau lưng... ban đầu thì chẳng có vấn đề gì nhưng nó cũng như vết thủng nhỏ dưới đáy thuyền vậy, nó cứ tích lũy và dồn nén ngày qua ngày và cuối cùng thì “chìm thuyền”, “làm mất anh em” đấy.

Để hợp tác bền vững cần xây dựng văn hóa phản biện giữa những người sáng lập, phản biện để hiệu quả hơn để thành công hơn, để yêu thương nhau hơn thay cho cả nể anh em, cả nể rồi “mất luôn cả anh em”.

Nguyên tắc minh bạch

Tin tưởng nhau mới cùng nhau hợp tác làm ăn chung, đó là điều chắc chắn. Nhưng khi đi vào vận hành, nhiều người quên mất điều căn bản để mối quan hệ phát triển bền vững trong kinh doanh là “nguyên tắc minh bạch”, do đó họ cẩu thả, tùy tiện, không phản ánh số liệu báo cáo, không chia sẻ thông tin đến các thành viên sáng lập… và đôi khi còn có việc tư lợi cá nhân nữa. Một lần, hai lần có thể chẳng sao cả, nhưng khi vỡ lỡ rồi mất niềm tin lẫn nhau là xem như “thuyền chìm”.

Vì vậy, khi làm ăn chung bắt buộc phải minh bạch thông tin, nhất là những thứ liên quan đến tài chính, đến doanh thu, chi phí. Hãy áp dụng các hệ thống quản lý thông tin chuyên nghiệp để cập nhật dữ liệu mọi lúc mọi nơi, cùng nhau giám sát thông tin, đó là cách để thực hiện nguyên tắc minh bạch.

Chia tay không đòi quà

“Thương ai thương cả đường đi,
Ghét ai ghét cả tông chi họ hàng.”

Đây là câu ca dao nói về cách ứng xử của dân gian ta và dĩ nhiên điều này nhiễm vào máu mủ của bất kỳ người dân Việt tự bao giờ. Khi làm ăn chung nếu hành xử đầy “cảm xúc” như câu ca dao trên thì việc “bung luôn anh em” cũng là điều dễ hiểu. Bởi trong việc làm ăn, thành hay bại cũng là điều bình thường, yêu hay ghét cũng phải tập trung cho sứ mệnh, cho tầm nhìn và cho tính hiệu quả, cho ý nghĩa của việc khởi nghiệp ở ngày đầu. Không vì thương nhau mà cả nể bỏ qua cái sai trái, không vì ghét nhau mà thiếu tôn trọng công sức, thành quả của đối tác.

Nếu công việc làm ăn có đổ vỡ thì là hãy giữ cho nhau những tình cảm tốt đẹp nhất, giữ cho nhau sự trọng nể lẫn nhau, hãy “chia tay không đòi quà”.

Hy vọng với những chia về nguyên tắc quản lý trên sẽ giúp phòng tránh tình trạng "làm ăn chung, bung anh em", hoặc thà “bung nhanh - thà một lần đau còn hơn day dứt trăm năm”.

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả, rất mong nhận thêm những chia sẻ khác.

Cao Trung Hiếu
Sáng lập và điều hành Dân Trí Soft

Thiên đường xã hội chủ nghĩa là đây, chưa có bao giờ rực rỡ hơn thế là đây.

Thành phố Hồ Chí Minh chưa bao giờ an toàn như thế, mình muốn cứ 1 người dân TP HCM thì có 10 người công an gác bảo vệ.


Sáng hôm nay mình ra trung tâm mình vui lắm, vì cứ 5m có 1 anh dân phòng, 10m có 1 anh giao thông, 15 m có 1 anh cảnh sát cơ động. Có thể nói lực lượng an ninh đông áp đảo với bọn lưu manh giật dọc và mình cảm thấy an toàn vui vẻ thân thiện hơn rất nhiều.


Chẳng hiểu sao các bạn lại ác cảm với các anh công an, em dân phòng và chiến sĩ cảnh sát cơ động. Mình rất yêu quý các anh vì hôm nay mình thấy các anh ấy cũng dễ thương lắm cơ, trời này mặc áo quân phục mà đứng 12 tiếng dưới tiết trời nắng nóng oai bức của Sài Gòn thì phải biết là hy sinh lớn lao đến thế nào, tội nghiệp ghê lắm luôn. Em đã yêu nay còn yêu dữ dội, yêu mãnh liệt, yêu cực liệt...

Các bạn phải cám ơn chính quyền thành phố quan tâm tới an nguy của nhân dân mình, mong là mô hình này nhân rộng toàn thành phố làm sao mỗi ngã ba ngã tư có tới 10 - 20 chiến sĩ công an gác ngày đêm 24/24 giờ, 365 ngày/năm và tiếp theo là nhân rộng ra toàn quốc trên 63 tỉnh/thành thì thật là tuyệt, cảm giác vô cùng yomost ấy.


Mình thương các bạn an ninh lắm, sáng thì bêu nắng gắt, tối thì dầm sương gió đảm bảo an nguy cho nhân dân.

Cám ơn các chiến sĩ công an, giờ mình mở máy lạnh xem HBO uống bia, chém gió phây búc, marketing online kiếm tiền. Các bạn gác cho mình sướng, cho mình kiếm tiền, ôi hạnh phúc nào bằng, tri ân các bạn, mình sẽ quyết tâm đóng thuế ngày càng nhiều hơn.


Có các bạn ngày đêm gác bảo vệ cho an ninh còn gì sướng bằng.

Thiên đường xã hội chủ nghĩa là đây, chưa bao giờ rực rõ hơn thế là đây.

Trích facebook Vũ Tuấn Anh
Tác giả sách Khởi nghiệp ngay - Sạt nghiệp luôn

Bỏ tiền làm đường giúp dân, mạnh thường quân bị công an còng tay vì không xin phép

(VTC News) - Thấy đường lầy lội, người dân đi lại khó khăn, ông A. đã bỏ tiền túi ra làm đường giúp dân nhưng chính quyền xã cho rằng ông làm đường không xin phép nên còng tay, tịch thu xe vị mạnh thường quân này.

Những ngày qua, ông Bùi Hoàng A. (39 tuổi, ngụ xã Trung An, huyện Củ Chi, TP.HCM) liên tục gửi đơn khiếu nại đến các cơ quan chức năng địa phương, phản ánh về việc trong lúc làm đường giúp dân, ông đã bị Công an xã Tân Thạnh Đông (huyện Củ Chi) còng tay, giam giữ nhiều giờ đồng hồ.


Theo trình bày của ông A., ông là nhà thầu chuyên thi công các công trình xây dựng tại TP.HCM và các tỉnh miền trung.

Trong một lần đi qua Ấp 6, xã Tân Thạnh Đông, ông A. thấy con đường nhỏ tại đây (đường dài khoảng 100m, rộng 3m) xuống cấp, lầy lội khiến việc đi lại gặp khó khăn nên nảy ra ý định làm đường giúp người dân.

Người quân tử và kẻ tiểu nhân khác nhau như thế nào?

Người quân tử kết giao bạn bè như nước, kẻ tiểu nhân kết giao nồng như rượu. Nước không mùi vị nhưng là thứ thuần khiết, nguyên sơ, là khởi nguồn của vạn vật, không ai thiếu nước mà sống được. Rượu tuy nồng đượm nhưng chỉ khiến người ta chìm trong cơn say nhất thời, tỉnh ra mọi thứ thật trống rỗng, chuốc rượu quá chén còn mệt thân, hại người.


Trong mối quan hệ với người khác, quân tử kết giao vì tình nghĩa, vì điều đúng đắn & thiện lành, chứ không xuất phát từ lợi ích, danh tiếng. Họ ứng xử với người bằng tấm lòng ngay thẳng, chính trực, công bằng, không thiên vị.

Còn tiểu nhân thì kết bè kéo phái, dựa vào mấy chữ danh lợi mà quây quần bên nhau. Trong lòng họ nhiều nghi kỵ dù ngoài mặt nói nói cười cười. Họ dùng thủ đoạn để trừ diệt những người bất đồng ý kiến với mình, gây bao nghiệp quả, cuối cùng tự hại chính mình.

Chọn bạn mà chơi!

Người ta nói, thân gần 5 người bạn ham học hỏi, sâu sắc, biết giúp đỡ, sẻ chia. Bạn sẽ trở thành người thứ 6.

Nhưng nếu thân gần 5 người bạn suốt ngày nhậu nhẹt, cuối cùng sẽ có 6 tên bợm nhậu.

Đa số chúng ta đều bị ảnh hưởng rất lớn bởi môi trường xung quanh, nhất là những người ta thường tiếp xúc. Vì vậy, nếu không tìm được những người bạn hiền, bạn tốt, những người bạn ham học hỏi & sâu sắc. Thì nên sống một mình, tự nỗ lực trở thành người bạn tốt của mình trước đã.

Vậy muốn tìm bạn hiền, bạn tốt, đâu là những nơi họ xuất hiện?

- Các nhóm thiện nguyện, cộng đồng.

- Các lớp học phát triển nhân cách, thái độ, tư duy đúng đắn, tích cực.

- Công ty, công việc giúp phát triển cộng đồng (giáo dục, đào tạo,...liên quan nhân cách sống, giá trị sống).

- Các khóa thiền, khóa tu.

- Ngay tại cửa miệng bạn (chủ động làm quen, kết nối, giúp đỡ mọi người).

Và điều thiết yếu, nếu như muốn có người bạn tốt. Chính bạn phải là 1 người bạn tốt.

Một ghi chép, để suy niệm mỗi ngày.

Theo facebook Võ Trung An

Toàn dân chống giặc nội xâm

Đánh giặc Tàu ngàn năm để giữ vững chủ quyền nước Nam, rồi đến giai đoạn đuổi giặc Pháp, tống cổ Mỹ vì nhân dân ta có niềm tin theo lý tưởng của Bác, của Đảng CS là "không có gì quý hơn độc lập tự do", vì dân ta bị kẻ thù đàn áp dã man, nên nhân dân đã hành động "dù có đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng phải phóng dân tộc".

Ông ngoại tôi vào Đảng năm 26 tuổi khi ở chiến trường Quảng Ngãi, sau đó tập kết ra bắc, ông nhận huân chương kháng chiến hạng nhất. Bà ngoại tôi là thanh niên xung phong, nhận huân chương kháng chiến hạng nhì. Ông và bà đều đã về cõi vĩnh hằng, nếu có hồn thiêng và nhìn cảnh đất nước hôm nay chắc là đau lòng lắm. Khi mà giặc "nội xâm" là những kẻ tham quyền cố vị, chỉ biết lợi ích cá nhân, lợi ích của một tổ chức mà quên lợi ích quốc gia, dám bán rẻ những thành quả của ông cha anh hùng đã ngã xuống vì lý tưởng giải phóng dân tộc, thống nhất nước nhà; giặc nội xâm là những bè lũ tham nhũng, tàn phá đất nước bao năm qua, nay mới bắt đầu được "lò đốt"; giặc nội xâm là những kẻ cầm quyền sẵn sàng đánh đổi "tất đất, tất biển" để nhận ân huệ từ giặc ngoại xâm, để có cảm giác được an toàn...


Bốc hơi 30 tỷ USD: Chứng khoán tụt sâu dưới ngưỡng 1.000 điểm

Những diễn biến bất lợi trên thế giới khiến thị trường bốc hơi hàng chục tỷ USD. Túi tiền của nhiều tỷ phú Việt xẹp nhanh chóng.

Sau một phiên tụt giảm với vốn hóa thị trường bốc hơn 4 tỷ USD, thị trường chứng khoán (TTCK) Việt Nam tiếp tục tụt dốc, bốc hơi thêm 27 điểm trong phiên giao dịch sáng ngày 19/6. VN-Index xuống dưới ngưỡng 960 điểm.

Tính tới 10h50, chỉ số VN-Index giảm khoảng 27,44 điểm (-2,8%) xuống còn 959,9 điểm. HNX-Index và UPCOM-Index cũng giảm rất mạnh.

Nhóm cổ phiếu ngân hàng tiếp tục bị bán mạnh, trong đó có VPBank (VPB), ACB. Cổ phiếu VPBank có lúc giảm sàn xuống 28.200 đồng/cp. Ngân hàng này vừa thực hiện chia tách cổ phiếu thông qua cổ phiếu thưởng và cổ tức bằng cổ phiếu. Tuy nhiên, so với mức giá đỉnh cao (đã điều chỉnh), cổ phiếu VPB đã giảm khoảng 17%. 


So với đỉnh cao vốn hóa 170 tỷ USD ghi nhận vào ngày 9/4 (khi VN-Index đạt trên 1.200 điểm), thị trường chứng khoán Việt Nam đã bốc hơi hơn 20%, tương đương mất khoảng hơn 30 tỷ USD trong vòng hơn 2 tháng.

VN-Index từ mức 1.200 điểm về hiện tại còn dưới 970 điểm. Thanh khoản cũng giảm chỉ còn khoảng 50-60% so với thời kỳ đỉnh cao kéo dài trong hơn 6 tháng từ quý 4/2017 tới qua quý 1/2018.

Trong phiên hôm qua (18/6), TTCK lần thứ hai trong năm 2018 tụt xuống dưới ngưỡng 1.000 điểm. Thị trường bốc hơi hơn 92 ngàn tỷ (hơn 4 tỷ USD). Hàng loạt tỷ phú Việt chứng kiến túi tiền bốc hơi mạnh. Nhiều doanh nhân thấy con đường trở thành tỷ phú USD như ông Phạm Nhật Vượng, bà Nguyễn Thị Phương Thảo, ông Trần Đình Long, ông Nguyễn Đăng Quang trở nên dài hơn.

Chỉ trong 2 phiên, tài sản của bà Nguyễn Thị Phương Thảo, Tổng giám đốc Vietjet Air, người phụ nữ giàu nhất Việt Nam đến thời điểm hiện nay bốc hơn khoảng 1,7 ngàn tỷ đồng. Tổng tài sản của bà Thảo theo tính toán của Forbes tới 18/6 chỉ còn 2,9 tỷ USD, mất khoảng 1 tỷ USD so với đỉnh cao. 


Ông Trịnh Văn Quyết, Chủ tịch FLC Faros có tài sản quy từ cổ phiếu bốc hơi xuống chỉ còn 21,7 ngàn tỷ đồng (khoảng 950 triệu USD) do cổ phiếu ROS tụt giảm từ 180.000 đồng xuống còn 52.000 đồng/cp như hiện tại.

Tỷ Trần Đình Long, Chủ tịch Tập đoàn Hoà Phát (HPG) cũng có tài sản bốc hơi khoảng 1,6 ngàn tỷ đồng trong hai phiên vừa qua.

Tỷ phú USD giàu nhất Việt Nam - Phạm Nhật Vượng là người mất ít tiền nhất. Tài sản của ông Vượng hiện nay tính theo cổ phiếu trên sàn trị giá khoảng 190 ngàn tỷ đồng (khoảng 8,3 tỷ USD), còn theo Forbes tới 18/6 là 6,8 tỷ USD (xếp 236 trên thế giới). 


Ông Huỳnh Minh Tuấn, Trưởng phòng Môi giới chi nhánh TP.HCM CTCK Vndirect, cho rằng, TTCK giảm do ảnh hưởng của thế giới. Các nhà đầu tư nước ngoài đang kích hoạt tiếp một đợt bán tháo trên các thị trường mới nổi. Nó cho thấy nhóm thị trường này còn rủi ro trong bối cảnh Mỹ tăng lãi suất.

Dữ liệu của Bloomberg cho thấy, kể từ đầu năm đến nay các quỹ ngoại đã rút khỏi 6 thị trường mới nổi lớn nhất ở châu Á một lượng vốn lớn chưa từng thấy kể từ khủng hoảng tài chính 2008. Thị trường Ấn Độ, Indonesia, Philippines, Hàn Quốc, Đài Loan và Thái Lan đã bị rút tổng cộng 19 tỷ USD.

Trong vài tháng gần đây, khối ngoại đã liên tục bán ròng cổ phiếu Việt.

Hôm qua, Indonesia đã nâng lãi suất cơ bản. Nhiều khả năng sáng tháng, Thái Lan sẽ theo bước. Dòng vốn ngoại vào TTCK trong khu vực đang chững lại.

Theo đánh giá của một số CTCK, TTCK hiện vẫn đang chịu áp lực giảm điểm. Tuy nhiên, thị trường có thể sẽ không giảm sâu và sẽ hồi phục quanh ngưỡng hỗ trợ 950 điểm.

M. Hà
Báo Vietnamnet

GATO - Ghen Ăn Tức Ở

GATO - Ghen Ăn Tức Ở là đức tính vô cùng xấu của một bộ phận không nhỏ người Việt. 


Thói Ghen Ăn Tức Ở làm con người nhỏ nhen, ghen ghét, tiêu cực và bất lực. Làm kinh doanh hãy tránh xa những người có thói GATO càng nhanh càng tốt, nếu kết thân với họ thì số phận của bạn cũng "hẩm hiu" như họ vậy.

Facebook của tôi lại có kẻ muốn ăn cắp.

Trong thế giới được số hóa này thì các tài khoản như Facebook, Yotube, Gmail, Blog... được xem đó là tài sản, nhất là với những tài khoản có ảnh hưởng xã hội sẽ có giá rất cao. Ví dụ: Facebook được theo dõi nhiều, Yotube có nhiều người đăng ký có lượt xem lớn, Blog có hàng triệu lượt đọc... Vì vậy kẻ ăn cắp luôn thèm thuồng và tìm cách để trộm tài sản của bạn. Nhiều người vì thiếu hiểu biết, vì bất cẩn...đã bị mất vĩnh viễn và không còn cách hồi phục lại tài sản số này.

Cách đây hơn 1 năm trước, tôi đã viết một bài hướng dẫn cách bảo mật, cách giữ các tài sản số này, hãy đọc nếu bạn quan tâm đến tài sản số (bài viết: Bảo vệ ngay tài sản online trị giá bạc tỉ của bạn.)

Ảnh dưới là có kẻ ăn cắp muốn trộm tài khoản của tôi đấy. Thực tế, nếu kẻ cắp này lấy được tài khoản số của tôi thì có thể Google, Facebook... sẽ trả lương vô cùng cao để mời về làm chuyên gia bảo mật đấy.


Các tài sản số của tôi:
- Blog: www.CaoTrungHieu.com, có 1,7 triệu lượt đọc.
- Kênh Youtube Cao Trung Hiếu, hơn 2 triệu lượt xem
- Facebook cá nhân này và Fanpage.

www.CaoTrungHieu.com - Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Cuộc đời giống như một chuyến xe bus, đến trạm cần đến là phải xuống và lựa chọn là quyền tối cao của mỗi cá nhân

Gửi T,

Cảm ơn em đã gửi email chia sẻ này.

Đầu tiên, anh hoàn toàn ủng hộ em trở thành đại lý chiến lược của Dân Trí Soft em nhé, vì nó phù hợp với em, anh sẽ đưa thông tin của em vào đại lý Bình Dương.

Thứ hai, anh thấu hiểu được việc lựa chọn của em và anh cũng tin rằng em đã suy nghĩ để lựa chọn cách làm này cho vẹn toàn việc gia đình cũng như việc làm. Cuộc đời giống như một chuyến xe bus, đến trạm cần đến là phải xuống và lựa chọn là quyền tối cao của mỗi cá nhân.

Thứ ba, cảm ơn em đã đồng hành cùng Dân Trí Soft trong thời gian qua với vai trò là anh em kề vai sát cánh với anh và mọi người. Làm đại lý vẫn kề vai sát cánh với anh đấy, chỉ khác nhau ở vai trò mà thôi.

Thứ tư, chúc em có công việc làm tư thật tốt với Gostore & hãy kết nối với Dân Trí Soft để cùng nhau phụng sự khách hàng.

Trung, Mỹ Hạnh, anh Tuấn & anh cũng sẽ luôn nhớ về em, vì vậy, thi thoảng phải ghé văn phòng để mời cafe đó nhé, kakaka.

Thân ái.

- - - - - - - - - - - - - -
Cao Trung Hiếu - Sáng lập & điều hành Dân Trí Soft.
Di động: 0917.370.739 | 0906.799.838
Blog: www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Dân Trí Soft | Phần Mềm Phổ Biến Nhất
Website: www.DanTriSoft.com | www.DanTriSoft.vn
Email: info@dantrisoft.com | dantrisoft@gmail.com

- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - 

Hậu quả thấy liền khi luật an ninh mạng được quốc hội thông qua với tỉ lệ hơn 86%

Ngày hôm qua, 12/6. Khi 423 ngón tay "ngà ngọc" của các vị ĐBQH vừa bấm xong nút "Ok” cho việc chấp nhận luật "An Ninh Mạng" ra đời tại Hội trường Diên Hồng, thì ngay trong ngày hôm ấy, lập tức tại các sàn chứng khoán ở Việt Nam, bảng thông báo giá cổ phiếu rực đỏ. Ngày hôm qua, đất nước này đã mất đi 3,6 tỷ USD là nhờ có sự góp công góp sức "không nhỏ" của các vị ĐBQH.
Đừng hỏi tại sao thị trường chứng khoán Việt Nam lại lao dốc không phanh và dự trù sẽ còn tiếp tục lao sâu xuống hố nữa trong khi TT CK Châu Á đang khởi sắc, khi thông tin Trump và Kim Yong Un ngồi vào bằng đàm phán? Là bởi vì không có thằng doanh nghiệp nào ngu dốt đến mức bỏ tiền ra kinh doanh mà bị kiểm soát tất cả thông tin từ lực lượng đỉnh cao trí tuệ "gu gồ" với "phê tê bốc" cả.

Khóa đào tạo cộng đồng hoàn toàn miễn phí: Xây dựng thương hiệu cá nhân chuyên nghiệp ngày 12/06/2018


Nội dung buổi chia sẻ gồm các phần sau:

1. Tầm quan trọng thương hiệu bản thân.
2. Thương hiệu bản thân là gì?
3. Cấu trúc - thành phần chính thương hiệu bản thân - Personal Brand Architecture.
4. Đối tượng  người quan tâm - thông điệp truyền tải - Kênh truyền tải - Giá trị chuyển giao - Khẳng định thương hiệu cá nhân.
5. Các tip xây dựng thương hiệu cá nhân thực chiến tại Việt Nam.
6. Bảng câu hỏi đánh giá sức khỏe thương hiệu cá nhân của bạn.

Thời gian và địa điểm: từ 18h - 21 giờ thứ 3 ngày 12/06/2018, tại Viện Nghiên Cứu Kinh Tế TP HCM - 149 Paster, Quận 3, TP HCM.

Chi phí: chương trình cộng đồng hoàn toàn miễn phí.

Đăng ký: vào link dưới để đăng ký thông tin

Đối tượng lớp học: dành cho tất cả những ai quan tâm về phát triển thương hiệu cá nhân chuyên nghiệp để thành công hơn cho công việc và cuộc sống.

Giảng viên chính: anh Vũ Tuấn Anh
- Tác giả sách Khởi nghiệp ngay sạt nghiệp luôn, cuốn sách nằm trong top bán chạy nhất về khởi nghiệp năm 2016.
- Chuyên gia tư vấn chuyển đổi số & khởi nghiệp đổi mới sáng tạo.
- Sáng lập tổ chức kết nối giao thương Vietnam Business Matching (VBM)

Hỗ trợ giảng: anh Cao Trung Hiếu
- Sáng lập và điều hành Dân Trí Soft, công ty phần mềm quản lý bán hàng phổ biến nhất Việt Nam.
- Phó chủ tịch tổ chức MBM.
Blog cá nhân: www.CaoTrungHieu.com

Tài trợ kinh phí chương trình: Trung tâm Tư vấn ứng dụng kinh tế trực thuộc Viện Nghiên Cứu Triển Kinh Tế TP HCM & hội viên của tổ chức MBM (Monthly Business Matching).

Luật Đặc khu và chuyện ‘chia rẽ quan hệ giữa ta với Trung Quốc’

Ngày 6.6.2018, báo Pháp Luật đăng bài “Tranh luận đặc khu, có người cố tình đẩy yếu tố Trung Quốc!” thuật lại cuộc trả lời phỏng vấn của Bộ trưởng KH&ĐT Nguyễn Chí Dũng với báo chí bên hành lang Quốc hội. Bài viết này xin nêu các suy nghĩ của tác giả, trao đổi lại cùng ông Bộ trưởng.

Bộ trưởng bộ KH-ĐT Nguyễn Chí Dũng

Những dòng in đậm dưới đây được trích từ bài báo đó.

“Về việc dư luận phản ứng với việc thành lập đặc khu, trong đó có yếu tố ảnh hưởng của Trung Quốc đối với đặc khu Vân Đồn, Bộ trưởng Dũng nói: Trong dự thảo Luật không có một chữ nào về Trung Quốc hết. ‘Họ cố tình hiểu theo hướng đó và đẩy vấn đề lên, chia rẽ quan hệ ta với Trung Quốc’”.

Bộ trưởng Dũng nói đúng: “Trong dự thảo Luật không có một chữ nào về Trung Quốc hết”. Nhưng thưa Bộ trưởng, ông sẽ giải thích sao về một đoạn trong Điều 55 của dự thảo: “công dân nước láng giềng có chung đường biên giới với Việt Nam tại tỉnh Quảng Ninh...”? Nước láng giềng đó là nước nào? Mà công dân họ có quyền sang Việt Nam với những điều kiện thị thực dễ dãi hơn so với công dân các nước khác?

Và, Bộ trưởng Dũng đã không đúng vì những người phản biện không “cố tình hiểu theo hướng đó và đẩy vấn đề lên, chia rẽ quan hệ ta với Trung Quốc” như ông nói. Người phản biện chỉ nhìn những gì đã xảy ra trong vòng năm chục năm nay giữa Trung Quốc với Việt Nam, kết hợp với nhìn những gì đang xảy ra, mà dự trù những gì sẽ xảy tới. Quá khứ là bài học cho tương lai vì chứa trong nó những thông tin để dự đoán tương lai, do đó người phản biện LO SỢ cho chủ quyền Tổ quốc. Không ai có thể “chia rẽ quan hệ giữa ta với Trung Quốc” bằng các trận chiến Trung Quốc đánh sâu vào lãnh thổ ta và giết trên trăm ngàn người trong cuộc chiến biên giới 1979, các trận hải chiến Hoàng Sa 1974, Gạc-Ma 1988, bằng các lệnh cấm đánh cá mà Trung Quốc áp đặt trên ngư trường truyền thống của Việt Nam, bằng xác ngư dân Việt bị họ giết phải chở về đất liền trong khoang đá lạnh...

“Không một ai có thể vào đây tự ý làm việc gì khi đất nước ta đang có chủ quyền...”.

Thưa Bộ trưởng, Việt Nam có chủ quyền không trên những hòn đảo Trung Quốc vừa đánh chiếm còn tươi màu máu chiến sĩ Việt Nam? Vợ con những chiến sĩ đó còn sống, thậm chí cha mẹ họ vẫn còn. Việt Nam có chủ quyền không khi Trung Quốc quân sự hóa những hòn đảo họ mới chiếm của ta vài chục năm trước? Việt Nam có chủ quyền không khi Trung Quốc đưa phương tiện họ vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam?

“Mọi người đang hình dung tiêu cực. Mọi người đang đẩy thành vấn đề sợ Trung Quốc”.

Thưa Bộ trưởng, dân chúng đang rất lo ngại Trung Quốc. Từ mấy chục năm nay, Việt Nam ngày càng yếu thế hơn so với Trung Quốc, cán cân tương quan lực lượng ngày càng nghiêng về Trung Quốc. Xem các bài viết phân tich tình hình châu Á, Biển Đông của các tờ báo về Kinh tế, Quốc phòng của thế giới của châu Á, càng xem càng đau lòng và lo sợ.

Tôi tin những người này thực lòng yêu đất nước của cha ông để lại. Yêu nên lo sợ nó bị xâm phạm hay chiếm mất.

Thực lòng, Bộ trưởng không sợ sao?

"Cái gì cũng sợ thì không làm được” - Bộ trưởng Dũng nói và dẫn phát ngôn của Đặng Tiểu Bình khi thành lập đặc khu Thâm Quyến tại Trung Quốc năm 1989 là “Thôi, hãy làm đi, không bàn nữa”.

Chữ sợ của ông Đặng Tiểu Bình là sợ thành công hay thất bại về mặt đầu tư kinh tế. Thất bại thì chỉ mất tiền bạc, thời gian, công sức.

Chữ sợ của dân Việt trong dự án thành lập đặc khu lớn hơn nhiều. Họ sợ người Trung Quốc sẽ tràn vào các đặc khu có vị trí rất nhạy cảm về quốc phòng, cái sợ này xuất phát từ thực tế rằng chưa thành lập đặc khu, người Trung Quốc cũng đã ào ạt sang Việt Nam tại các vị trí dọc bờ biển trong đó nhiều vị trí hiểm yếu. Nay có đặc khu thì e không khác gì vỡ đê, người Trung Quốc ào sang trong khi, ở Việt Nam, đơn cử như chính quyền Khánh Hòa lúng túng xử không xong vụ cái áo hình lưỡi bò!

Dân Việt sợ các đảo đã bị Trung Quốc quân sự hóa đang uy hiếp nước ta từ bờ Biển Đông, sợ kết hợp giữa Biển Đông với các đặc khu một khi Trung Quốc đã khống chế các đặc khu... Nhiều nỗi sợ lớn lắm. Nếu Việt Nam thất bại thì mất lãnh thổ, mất chủ quyền, có thể mất cả văn hóa, dân tộc. Cái giá dân tộc phải trả nếu dự án thất bại là quá lớn, nên cái SỢ của dân Việt lớn hơn cái sợ của ông Đặng Tiểu Bình năm xưa gấp vạn lần, không thể so sánh được!

“Trong thiết kế luật không hề có chủ đích đánh đổi quốc phòng an ninh lấy kinh tế. Nguyên tắc số một khi thiết kế luật này là phải đảm bảo quốc phòng an ninh”.

Đồng ý với tuyên bố này của ông Nguyễn Chí Dũng. Mục tiêu Phát triển kinh tế và mục tiêu Bảo vệ chủ quyền liên quan chặt chẽ với nhau. Dân giàu hơn thì nước mạnh hơn và chủ quyền vững chắc hơn, và ngược lại. Vị trí rất nhạy cảm và then chốt trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ của ba đặc khu cho thấy dự luật không thể xem nhẹ khía cạnh bảo vệ chủ quyền. Tôi đồng ý rằng đây chỉ là dự án kinh tế, không phải dự án quốc phòng. Nhưng nếu xem Bảo vệ chủ quyền là một giá trị cốt lõi của dân tộc thì dự án kinh tế nào cũng phải xem xét có chịu nguy cơ chủ quyền bị đe dọa hay xâm phạm hay không. Nếu có nguy cơ, chúng ta phải tìm cách loại bỏ nguy cơ hoặc đưa dự án vào vùng hoàn toàn an toàn trước khi tiến hành dự án. Nếu vẫn còn nguy cơ này thì nên bỏ dự án. Đây chính là mối lo và cũng là đòi hỏi của dân chúng, của các phản biện tràn ngập trên các trang mạng, trên các bàn cà phê tôi biết trong thành phố.

Tôi nghĩ chính quyền cần đối thoại với dân chúng, cần thuyết phục dân hoặc làm theo ý dân nếu không thuyết phục được. Về lý thuyết, chính quyền là Của Dân và Vì Dân. An dân là điều kiện quan trọng nhất để phát triển, và cũng là nhiệm vụ người dân đặt ra cho chính quyền!

Lê Học Lãnh Vân
Báo Một Thế Giới
Link: http://www.motthegioi.vn/chuyen-hom-nay-c-155/luat-dac-khu-va-chuyen-chia-re-quan-he-giua-ta-voi-trung-quoc-89705.html

Tập trung là kỹ năng của quản lý thời gian hiệu quả

Đây là cây đu đủ tôi trồng bên hông nhà.


Khi cây ra hoa kết quả, mỗi mắc của cây có 3 - 5 quả đậu.

Mỗi sáng tôi hay ra ngắm cho vui và tôi chỉ giữ lại 1 - 2 quả chuẩn nhất theo góc nhìn cá nhân, các quả khác tôi đều vặt vứt đi, để cây đủ sức nuôi dưỡng những quả tốt nhất và không phí sức nuôi một lúc 5 quả.

Và cuộc sống này cũng vậy, để thành công mỗi người cần phải biết tập trung trí tuệ, sức lực, thời gian cho những điều quan trọng nhất với bản thân và cần biết "vặt vứt đi" những quả không cần thiết. Bởi, trong thực tế có quá nhiều người bị phân tâm, bị đứng núi này trông núi nọ, bởi nhìn ngắn hạn, chỉ thấy cái lợi trước mắt... mà cả đời không tạo được thành tựu, lại hối tiếc.

Đó là một kỹ năng quản lý thời gian hiệu quả đấy.

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Tôi kể chuyện dưới đến các bạn làm kinh doanh muốn hiệu quả, nhẹ đầu nhé

Câu chuyện này cách đây lâu lắm rồi, hơn 3 năm cái thời mà Dân Trí Soft còn non và xanh lắm (mới startup lại mà). 

Ảnh sưu tầm

Có vị khách cần tôi tư vấn để làm phần mềm cho cái siêu thị mini. Tôi lắng nghe rất kỹ nhu cầu anh ấy và thật lòng chia sẻ là Dân Trí Soft chỉ đáp ứng được khoảng 90% những điều anh muốn, vì có một số cái quá đặc thù theo ý riêng mà Dân Trí Soft xác định là không phát triển cho phiên bản đại trà đóng gói vì chức năng đó không phù hợp với khách mục tiêu của Dân Trí Soft. Tôi cũng báo giá nếu làm customize theo đúng nhu cầu là 15 triệu.

Cuối cùng anh chốt chỉ cần mua gói phần mềm trọn đời giá 6.9 triệu, không cần làm customize vì tốn kém.

Ngày tôi đem máy in bill, máy quét mã vạch, ngăn kéo đựng tiền và phần mềm đến setup và triển khai. Khi hệ thống máy móc được lắp đặt đã chạy ổn định, dĩ nhiên là khui hộp nhé, tôi bắt đầu tiến hành đào tạo sử dụng đến anh và 2 nhân viên thu ngân. Mọi việc bắt đầu từ đây...

Khi hướng dẫn bản đóng gói tôi làm đúng theo quy trình của phần mềm. Và lúc này, anh bắt đầu ý kiến là tại sao không làm theo cách tư duy của anh nên tôi cũng nhắc lại nội dung trao đổi hôm trước, những điều anh nêu hôm đó nếu cần làm thì phải customize lại với chi phí đã nói rõ, nếu muốn làm thì sẽ update lại sau 2 ngày nữa.

Nhưng anh không đồng ý vì đắt đỏ, phần mềm chỉ 6.9 tr mà làm có xíu lại thu thêm 15 tr, và tỏ ra khó chịu, không muốn hợp tác trong quá trình đào tạo. Tôi lại giải thích nhưng anh còn nặng lời và xem thường tôi nữa, xem tôi như kẻ lừa đảo vậy.

Ok man.

Tôi xin phép anh cho dừng lại việc hợp tác này, tôi trả lại tiền đặt cọc 5 triệu của anh và gỡ các thiết bị đã lắp đặt.

Tôi chốt "bên em cần khách hàng thật đấy nhưng cần khách hợp tác, Dân Trí Soft luôn nói thật làm thật và rất rõ ràng ngay từ đầu. Anh không muốn hợp tác thì xin dừng để hai bên không phải mâu thuẫn nhau trong quá trình dùng phần mềm, bởi Dân Trí Soft đồng hành suốt quá trình dùng phần mềm ạ."

Tôi bình tĩnh gỡ từng máy móc để đóng gói và đem về. Tôi rút ra bài học về cách nhìn người, nhìn khách hàng, những ai có những thể hiện như anh ấy cần phải lưu ý hơn, kẻo mất tiền mất thời gian, những người nói quá hay ho và thường tỏ ra lắm tiền thì phải cẩn thận.

Hôm nay, tôi có đi ngang lại siêu thị mini của anh ấy thì thấy đã trở thành quán cafe, trà sữa rồi.

Mỗi trải nghiệm trên đường đời sẽ giúp ta trưởng thành hơn, yêu thương hơn và quý trọng thời gian, sức lực của bản thân hơn.

[Share không cần hỏi]

www.CaoTrungHieu.com - Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

9 bài học xương máu về xây dựng đội ngũ nhân sự và vận hành cho công ty khởi nghiệp

“Trong công ty của tôi cũng sẽ không có “lính nhảy dù”, tầng lớp quản lý đều được đào tạo bồi dưỡng từ nội bộ nhân viên. Bởi vì năng lực của “lính nhảy dù” cao, nhưng sức phá hoại cũng rất mạnh.”

Tôi đã đi qua những con đường quanh co, leo lên khỏi những miệng hố, tóc cũng đã rụng đi rất nhiều trên con đường tự thân lập nghiệp. Bao nhiêu đêm tôi trăn trở mất ngủ, trong đầu toàn là việc phát triển công ty. Sau cùng tổng kết được 9 kinh nghiệm khi làm startup, hi vọng có thể giúp ích cho những bạn sắp hoặc đang khởi nghiệp.

1. Công thức tìm kiếm nhân viên giỏi

Mỗi người đều là duy nhất và có tài năng riêng của mình. Nhưng tài năng cũng có hạn chế, đương nhiên họ cũng sẽ có một điểm yếu tương ứng. Những thiên tài công nghệ có thể rất điêu luyện trong lĩnh vực chuyên môn của mình, nhưng trong cuộc sống họ lại ngô nghê về giao tiếp, xử lí các mối quan hệ một cách vụng về.

Khi tuyển dụng nhân viên, mỗi chức vụ sẽ có những yêu cầu khác nhau, tài năng cần để vận dụng vào cũng không giống nhau. Đối với công ty khởi nghiệp mà nói, việc khó nhằn nhất là tuyển dụng.

Tuyển được rất nhiều người nhưng ra đi cũng không hề ít, việc tìm đúng người mới có thể giúp giảm chi phí lao động của công ty. Vì vậy, trong buổi phỏng vấn bạn nên tìm hiểu thêm cách nhìn của người ứng tuyển về chức vụ. Nên chọn những người không những giỏi về mặt đó mà còn sở hữu niềm hứng thú. Bởi vì nỗ lực có thể quyết định giới hạn thấp nhất, trong khi tài năng và sự hứng thú có thể quyết định giới hạn cao nhất.

“Tài năng” là tấm thẻ đảm bảo cho khả năng, còn “hứng thú” là động lực để tài năng được phát huy đến mức cao nhất. Tài năng + Hứng thú + Nỗ lực = Nhân sự giỏi.

Rừng… nhậu sinh viên

Trong khuôn viên làng đại học (Q.Thủ Đức, TP.HCM) có một khu rừng tràm được sinh viên gọi là rừng nhậu. Bởi từ mấy tháng nay, khu rừng tràm trở nên đông đúc và là địa điểm lý tưởng của những con sâu nhậu.

Những bữa tiệc nhậu quên lối về trong rừng nhậu của SV

Trong một lần tình cờ cùng nhóm sinh viên (SV) đi từ ký túc xá khu A sang ký túc xá khu B của làng đại học, trên đoạn đường từ hồ đá trở vào ký túc xá khu B, chúng tôi ngỡ ngàng vì sự náo nhiệt ở nơi này. Tôi hỏi: “Ở đây có gì mà náo nhiệt thế?”, H.N.M.P, SV Trường ĐH Công nghệ thông tin TP.HCM, trả lời với giọng ngao ngán: “Nơi đây giờ đã trở thành "thiên đường" ăn nhậu của cả SV lẫn người dân ở các khu vực lân cận, vì thế nên mới ồn ào đó ạ”.

P. cũng cho biết thêm, trước giờ nơi đây vốn rất yên tĩnh nhưng từ khi giải tỏa khu ăn nhậu trong chợ đêm làng đại học  thì mọi người chuyển “địa bàn” sang đây. “Mà ở đây chắc do xa xôi cách trở với khu trung tâm nên tình trạng ăn nhậu còn ác liệt hơn lúc ở chợ đêm”, P. nói.

Quay lại đây vào một ngày giữa tháng 5.2018, chúng tôi ghi nhận những lời P. nói chẳng quá chút nào.

Đắng lòng: có một thế hệ trẻ lười biếng đến như vậy!


“Giàu đâu đến kẻ ngủ trưa. Sang đâu đến kẻ say sưa tối ngày”, đến bây giờ ngẫm lại vẫn thấy câu tục ngữ này đúng. Và có lẽ muôn đời đúng. Tuy nhiên, đáng buồn là những thành phần như vậy trong xã hội ngày càng nhiều, đặc biệt là giới trẻ.

Ngày hội việc làm đại học Bà Rịa Vũng Tàu năm 2018

So với học sinh bây giờ, phải nói rằng, thế hệ trước, chỉ cần như 7x, 8x, những thế hệ cận kề nhất với giới trẻ bây giờ vất vả hơn nhiều, gian khổ hơn nhiều.

Hồi đó, trước khi đi học hoặc sau khi đi học về chúng ta phải tự lo bữa ăn của mình, tự chăm sóc bản thân vì cha mẹ không có thời gian để ở nhà nấu cơm chờ con về. Nói chung, hoàn cảnh buộc học sinh phải “tự thân vận động” đủ mọi mặt, thậm chí cả kiếm tiền nuôi sống mình

Còn rất nhiều học sinh thành phố, đô thị hiện nay, sướng quá: chẳng phải làm gì, cũng chẳng thiếu thứ gì từ ăn uống đến sách vở, học hành… Lúc nào, cũng được bố mẹ chuẩn bị cho đến tậ chân răng, đương nhiên, tùy theo điều kiện của từng gia đình để chăm sóc con cái - nhà nào có điều kiện thì chăm theo kiểu có điều kiện, nhà nào điều kiện ít hơn thì chăm theo kiểu ít điều kiện hơn. Song ai cũng cố gắng hết sức để con cái được đầy đủ nhất, vẹn toàn nhất.

Có thể nào hình dung nổi, hiện nhiều học sinh THPT mỗi khi đến bữa ăn vẫn được bố mẹ “cơm bưng nước rót”, ăn sườn, cá vẫn được bố mẹ gỡ sẵn xương bỏ đi như cho trẻ lên 3. Vào năm học, thay vì phải tự chuẩn bị lấy sách vở thì đằng này, bố mẹ vẫn làm cho hết. Nhà không phải quét, áo quần không phải giặt. Giờ nấu ăn, có khi mẹ cứ quần quật trong bếp trong khi con tranh thủ ra quán… chơi game để chờ cơm chín…

Khi đã trở thành sinh viên, nếu gia đình giàu có, chu cấp đầy đủ cho con một tháng mấy triệu vừa tiền học vừa tiền ăn ở thì cứ y như rằng, chúng nó chỉ nằm chờ đến tháng và đợi tiền cha mẹ gửi lên mà không cần biết cha mẹ vất vả cỡ nào để có tiền cho con ăn học? Chỉ một vài số ít sinh viên nghèo phải tự kiếm việc làm để trang trải học hành do hoàn cảnh quá khó khăn.

Ngày ấy, tôi phải vừa học vừa làm dù cho học SP chả mất tiền học phí nhưng vì không ai nuôi mình học nên mình phải tự kiếm tiền để sinh hoạt. Ra trường, xin việc làm thật khó khăn, mất bao nhiêu ngày mải mê đi tìm việc, mất luôn cả tiền cho trung tâm môi giới mà vẫn không có việc. Còn bây giờ, thông tin tuyển dụng nhan nhãn đầy rẫy qua internet, qua báo chí và qua hình thức truyền miệng, hội chợ việc làm... nhưng có mấy sinh viên hào hứng tham gia? Chê lương ít, ngại vất vả, sợ quê với bạn bè... Có hàng ngàn lí do để mấy bạn không cần việc, trong đó lí do tôi nghĩ thật và đúng nhất chính là do LƯỜI BIẾNG.

Ngày hôm qua, tôi và GĐ đi tham dự NGÀY HỘI VIỆC LÀM của trường ĐH Bà Rịa Vũng Tàu và chúng tôi ra về tay trắng trong thất bại vì không có SV nào tha thiết với tìm việc. Các bạn tới chỉ để hò hét, nhảy múa, trang điểm thật đẹp chỉ để chụp hình. Chưa bao giờ tôi thấy các DN đang cần nhân sự lại rơi vào cảnh ngồi "hốc mỏ" chờ SV qua PV xin việc mà chả có SV nào thiết tha. Hơn 20 DN trải dài treo bảng tuyển dụng và có phiếu thông tin sẵn chỉ chờ SV đến ghi thông tin và note lại. Vậy mà tôi thấy mấy bạn SV chả thèm quan tâm! Thật là tội nghiệp các DN quá thể!

Lỗ Tấn có câu: “Trên đường thành công không có vết chân của người lười biếng”. Kinh thánh cũng có câu: “Không làm việc, không có niềm vui” hay “Thiên đàng mới là chốn nghỉ ngơi”. Quả thật, sự lười nhác đã khiến cho nhiều người Việt trở nên trì trệ, thiếu sáng tạo, hăng say trong làm việc. Đi làm chỉ muốn việc nhàn lương cao. Nếu muốn vậy, hãy bỏ tiền ra và chạy vào làm CC cho nhà nước nhé! Hèn chi XH giờ giới trẻ chỉ toàn trộm cắp và cướp giật!

Thật đáng buồn - tâm sự của người tuyển nhân viên hoài không được!

Chia sẻ từ facebook Nguyễn Quyên

Cập nhật bài viết chia sẻ chủ đề này:

Chủ doanh nghiệp lưu ý!
Thời đại ngày nay nhân tài khó kiếm và sinh viên cũng toàn là bậc anh tài như Khổng Minh Gia Cát thời hiện đại vậy. Đối đãi với nhân tài, doanh chủ phải nâng niu, phải "tam cố thảo lư", phải hết mức cung kính lễ phép, phải đối đãi với sinh viên như thầy của ta, thầy ngồi chiếu trên ta ngồi dưới lắng nghe tâm đắc mà vận hành doanh nghiệp.
MC chương trình ngày hội việc làm đại học BRVT nếu không đạt tầm Khổng Minh thì cũng sánh ngang Phượng Sồ tiên sinh, lời nói thốt ra như tiếng sấm rền. Những lời vàng ngọc của cô ấy khiến bao con tim nhà tuyển dụng như vỡ tan, vì quá ngỡ ngàng.
Thật là thán phục trăm phần.
(Cảm xúc khi theo dõi câu chuyện ảnh dưới mà viết ra)

Ảnh từ facebook của MC chương trình
ngày hội việc làm 2018 đại học Bà Rịa Vũng Tàu