Lời nối dối của cô giáo

Câu chuyện "Lời nói dối của cô giáo lớp 5" đang được rất nhiều bậc phụ huynh học sinh và những người quan tâm giáo dục chia sẻ nhanh chóng trên mạng xã hội và gợi những cảm xúc, suy nghĩ lắng đọng khi năm học mới đang đến gần.


Ngày đầu tiên của năm học mới, cô giáo Ngọc Lan đứng trước tất cả các bạn học sinh lớp 5, nhìn khắp một lượt và nói rằng: Cô sẽ yêu và đối xử bình đẳng với từng bạn trong lớp mình.

Nhưng, đó là một lời nói dối. Điều cô vừa nói là không thể.

Cô có ấn tượng không tốt với cậu học sinh ngồi ngay dãy bàn đầu tiên, cậu bé tên là Đức Trí.

Cô Lan phát hiện Đức Trí không thể cùng chơi với các bạn khác. Quần áo của cậu bé rách nát, người bẩn thỉu và thật khó để ai đó có thể yêu quý cậu bé cho được. Ngay cả bản thân cũng rất thích dùng bút đỏ gạch một dấu X to đùng trên vở của cậu bé.

Cho đến vài hôm sau, nhà trường yêu cầu giáo viên kiểm tra học bạ của các em học sinh, cô Lan đã cố tình để hồ sơ của Đức Trí xuống dưới cùng. Vậy nhưng khi xem đến hồ sơ của cậu bé, cô giáo đã vô cùng ngạc nhiên.

Giáo viên năm lớp 1 của Đức Trí viết rằng: "Tiểu Đức Trí là một cậu bé thông minh, nét mặt lúc nào cũng rạng rỡ với nụ cười luôn thường trực trên miệng, viết chữ rất ngay ngắn và sạch sẽ, ngoan ngoãn lễ phép, mang đến niềm vui cho những người xung quanh."

Giáo viên năm lớp 2 thì viết: "Tiểu Đức Trí là một học sinh ưu tú, rất được các bạn quý mến nhưng cậu bé rất buồn, vì bệnh của mẹ em đã ở giai đoạn cuối, cuộc sống gia đình rất khó khăn."

Giáo viên năm lớp 3 viết: "Mẹ qua đời đã gây ra một cú sốc lớn đối với Đức Trí, cậu bé đã nỗ lực hết sức nhưng bố em là người sống thiếu trách nhiệm. Nếu không có giải pháp cải thiện, gia đình sẽ gây ảnh hưởng rất tiêu cực đến Đức Trí "

Giáo viên năm lớp 4 viết: "Tiểu Đức Trí tính cách dị biệt, không thích học, không có bạn, nhiều khi còn ngủ trong giờ học."

Lúc này, cô Lan mới ý thức được những vấn đề đang tồn tại với cậu học trò nhỏ. Cô cũng cảm thấy xấu hổ vì hành vi của mình.

Nhưng tuyệt nhiên, cậu bé Đức Trí không biết về việc này.

Vì lần nói dối trước cả lớp, cô giáo không ngờ sau đó thỉnh thoảng lại nhận được 1 lá thư

Đến ngày lễ của các nhà giáo, khi các em học sinh đem quà tặng cho mình, cô Lan càng cảm thấy day dứt hơn. Các bạn nhỏ tặng quà cho cô đều bọc giấy màu đẹp đẽ, bên trên còn dán dây ruy băng, chỉ có mình Đức Trí là ngoại lệ. Cậu bé dùng mảnh giấy màu da bò dày bì bì, có lẽ được xé ra từ một cái túi đựng đồ tạp nham để bọc quà. Món quà là một chiếc vòng tay được xâu chuỗi bởi các hạt thủy tinh, có hạt đã bị mất và một lọ nước hoa chỉ còn 1/4. Các học sinh khác cười ồ lên.

Cô giáo phải ra hiệu cho các bạn im lặng không được trêu chọc bạn trước khi khen chiếc vòng thật đẹp rồi nhanh chóng đeo nó lên tay.

Cô cũng xịt một chút nước hoa lên cổ tay trước mặt các em học sinh.

Sau buổi học hôm đó, Đức Trí nói với cô giáo một câu rồi mới về: "Cô Lan , hôm nay trên người cô có mùi rất giống mẹ em trước đây."

Khi các bạn nhỏ đã về hết, cô Lan ngồi lại lớp hồi lâu. Cô đã khóc mất hơn một tiếng.

Sự thay đổi tích cực

Từ hôm đó, cô không còn nghiên cứu về việc làm sao để dạy bọn trẻ đọc, viết hay làm toán mà nghiên cứu về việc làm thế nào để giáo dục các em học sinh.

Cô Lan bắt đầu chú ý đến Tiểu Đức Trí, khi học cùng cô, cậu bé ngày càng cho thấy mình là một đứa trẻ năng động là linh hoạt. Càng được cổ vũ, phản ứng của cậu bé càng trở nên nhanh nhẹn.

Cuối năm đó, Đức trí trở thành đứa trẻ thông minh nhất lớp. Mặc dù cô giáo nói sẽ yêu thương và đối xử bình đẳng với tất cả các bạn trong lớp nhưng Đức Trí đã trở thành "con cưng" trong mắt cô.

Một năm sau đó, cô Lan phát hiện một mảnh giấy nhỏ trong khe cửa. Là của Đức Trí, cậu bé nói với cô, rằng cô là cô giáo tuyệt vời nhất mà cậu gặp trong đời.

6 năm nữa trôi qua, cô Lan lại nhận được một mảnh giấy khác của cậu học trò nhỏ. Đức Trí viết rằng cậu bé đã tốt nghiệp trung học phổ thông, đứng thứ ba trong lớp về thành tích học tập và cô vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất cậu gặp trong đời.

Nhiều năm sau nữa, cô Lan tiếp tục nhận được một là thư. Lần này Tiểu Đức Trí viết, khi nhận tấm bằng cử nhân loại xuất sắc, cậu đã quyết định sẽ ở lại trường tiếp tục học lên và cô Lan vẫn là giáo viên tuyệt vời nhất mình được gặp trong đời.

Tuy nhiên lần này, phần ký tên có sự thay đổi và dài hơn một chút: Tiến sỹ y khoa Đức Trí.

Mùa xuân năm đó, Đức Trí lại gửi cho cô Lan một lá thư, nói là mình sắp kết hôn, không biết cô có muốn tham gia hôn lễ của cậu hay không và cô sẽ ngồi vào vị trí của mẹ chú rể.

Tất nhiên là cô đã đồng ý. Hôm đó, cô đã đeo chiếc vòng mà cậu bé Đức Trí tặng năm nào, xịt một chút nước hoa mà mẹ cậu bé đã từng dùng trước đây.

Gặp lại nhau, hai cô trò ôm nhau thật chặt. Đức Trí thì thầm vào tai cô: "Cảm ơn cô, cô Lan, con vô cùng cảm ơn cô đã cho con biết mình có thể làm được nhiều việc mà trước đây con không nghĩ tới".

Còn cô Lan lúc này cũng không ngăn được nước mắt, nghẹn ngào nói: "Đức Trí, con nhầm rồi, là con đã dạy cho cô nhiều điều. Cho đến khi gặp được con, cô mới biết làm giáo viên là phải như thế nào!"

Sưu tầm

P/s: cảm nhận của bạn sau khi đọc câu chuyện này là gì ạ, hãy chia sẻ & bình luận theo link bài viết ở đây nhé, đặc biệt là kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô.

Đọc thêm bài viết khác: NGƯỜI THẦY & NGƯỜI GIẢNG

Mấy điều cần làm để trở nên người có giá trị cao và thành công trong cuộc sống

Sáng nay tập đoàn lớn của Việt Nam vừa mới mới đuổi việc khoảng chục nhân sự vì thói khôn vặt không bỏ.


Lợi dụng chính sách nhân viên dùng hàng của công ty, các nhân viên trên được mua ô tô của công ty sẽ rẻ hơn 30% so với giá thị trường, lại chỉ phải trả trước 10% giá trị, số còn lại trả góp trong 20 năm mà không phải trả lãi do tập đoàn chịu lãi cho nhân viên. Hơn chục anh tưởng mình khôn lấy xuất mua xe nội bộ giá rẻ rồi rao lên Facebook bán lại ăn chênh lệch mỗi xe 100 - 200 triệu vì nghĩ anh chủ công ty không khôn bằng mình. Ai ngờ sáng đóng bộ thơm tho đến công ty, ăn ngay cái quyết định đuổi việc "trong một nốt nhạc".

Nhiều nhân viên đi làm nhiều người có tư tưởng đứng núi này trông núi nọ, trong suy nghĩ của họ thích thì làm không thì thôi. Họ nghĩ họ bỏ việc là công ty sẽ điêu đứng vì không có người làm, hoặc trong lúc làm họ không nỗ lực sáng tạo để đạt doanh số cao mà thường làm mọi cách bòn rút, gặm nhấm ngân sách. Hoặc có nhiều người đi làm thuê nhưng nghĩ mình khôn hơn ông chủ, nói thì trên trời dưới biển như kiểu mình mới xứng đáng làm ông chủ nhưng thực ra đang đi làm thuê.

Bạn nên nhớ mấy điều:

☘️01 - Nếu bạn muốn nghỉ việc vì dỗi, tự ái hoặc ghét sếp, bạn nên nghỉ CMNL (con mẹ nó luôn) vì sếp không trả lương và muốn giữ người không muốn làm và bẩn tính như bạn.

☘️02 - Nếu bạn muốn có thu nhập cao, bạn nên tìm cách làm việc thêm giờ, cày tiền và tăng doanh số, mang thật nhiều tiền về cho công ty hoặc chính bạn. Thành công thường không đến với những người ngồi chờ sung rụng hoặc sai việc gì làm việc nấy và thường né việc.

☘️03 - Nếu bạn nghĩ sếp trả lương 3 đồng, bạn chỉ làm đúng 3 đồng vì nghĩ làm nhiều hơn thiệt thòi, 10 năm sau bạn vẫn lẹt đẹt, nghèo khó. Nếu sếp trả lương 3 đồng bạn làm 6 đồng làm 10 đồng, vài năm sau bạn có thể trở thành cánh tay phải của sếp.

☘️04 - Nếu bạn luôn nghĩ mình khôn, có tài, chê bai ghen ghét người này người kia, thường xuyên chửi cuộc sống... nên xem lại mình bạn đã thành công hay vẫn chỉ là một thằng nghèo hèn.

NÓI ÍT THÔI LÀM NHIỀU ĐI..🧐

Sưu tầm

Gửi những nhân viên “đứng núi này trông núi nọ”: Thừa nhận đi, lý do duy nhất bạn than chọn nhầm nghề, ngồi nhầm chỗ là vì sợ phải tạo áp lực cho chính mình

Bạn thất bại trên con đường này không có nghĩa là nếu chọn đi hướng khác sẽ nhất định thành công.


------ 01 ------

Trước kia đại diện công ty A đến tìm Hà Vũ đề nghị hợp tác. Lãnh đạo cấp cao của họ rất xem trọng Hà Vũ và còn đưa mức lương cao hơn mức lương cũ tới 3 lần để mời cô làm việc. Thiên thời - địa lợi - nhân hòa, đây là cơ hội có một không hai, nhiều người cầu chẳng được. Cô cũng động lòng muốn đi nhưng sau đột nhiên xảy ra một số chuyện khiến cô không đi nữa. 

Một năm sau đó, Hà Vũ khá chật vật ở công ty cũ, thậm chí còn là năm khó khăn nhất từ khi tốt nghiệp đến nay. Nhiều đêm chỉ biết ngồi trên giường ấm ức một mình. Hà Vũ từng hối hận nghĩ nếu khi ấy mình rời đi có khi bây giờ mọi chuyện đã khác? 

Sau đó, một lần đi ăn với người bạn đang làm cho công ty A, nói đến chuyện Hà Vũ không sang đó làm, bạn bảo: "May mà cậu không sang, năm đó công ty gặp biến động lớn, có một khách hàng rất biến thái khiến mấy đồng nghiệp của mình tức tới nỗi bỏ việc". 

Lúc đó trái tim cô run lên, nếu cô nhảy việc sang đó, có khi tôi cũng bị chọc tức mà bỏ đi. Nhưng Hà Vũ không nhảy việc và vẫn buồn chán khi ở lại công ty cũ. Vậy đi hay không đi thật ra kết quả cũng không có gì khác biệt.

Nhiều người thắc mắc làm sao để lựa chọn được công việc con đường phù hợp nhất, nhưng câu trả lời thật không dễ dàng. 

Bạn thất bại trên con đường này không có nghĩa là nếu chọn đi hướng khác sẽ nhất định thành công. Những con đường khác nhau sẽ giúp bạn có thể ngắm nhìn nhiều phong cảnh hơn. May mắn thì thuận lợi, xui xẻo thì khó khăn nhưng sự chênh lệch đó sẽ chẳng quá lớn. 

Khó khăn sẽ cho bạn cơ hội tốt để trưởng thành. Luôn thuận buồm xuôi gió cũng không đồng nghĩa với việc bạn có thể thành công. 

Năm khó khăn nhất của Hà Vũ dù buồn nhưng bản thân lại được tôi luyện rất nhiều, cũng có được những thu hoạch bất ngờ, chỉ là lúc đó cô luôn cảm thấy khó khăn nên không nhìn đến những thành tựu. 

“Truy bức” và “Tìm diệt” Người Thầy

Nếu không có lối học vị bằng cấp, áp đặt, làm thui chột óc sáng tạo và hứng thú, đẩy cả thầy cô, học sinh và phụ huynh vào thế phải sống chung với học vẹt, học tủ (thậm chí thờ ơ với dối trá), trẻ sẽ không cần phải học thêm kiến thức, mà chỉ cần học thêm kỹ năng.

Cô giáo ở Đăk Lăk quỳ gối trong khuôn viên cơ quan hành chính.
Trước đó, cô bị phát hiện tổ chức dạy thêm.

Nếu có một nền giáo dục thực sự nhân văn, khai phóng, đặt trọn vẹn người học vào vị trí trung tâm, sẽ tạo ra những lớp trẻ biết tự học, để làm người, để chung sống, để khẳng định mình, với đầy đủ lương tri, tự trọng.

Nhất là, sẽ không còn một ai phải quỳ gối trước ai, không ai được quyền/cho phép mình ban phát…

Đó mới là những cái làm nên phẩm giá con người, hội thành phẩm giá dân tộc!

Vì sao và từ bao giờ, ở một đất nước giàu truyền thống tôn sư trọng đạo, lại xuất hiện cảnh đoàn này đoàn nọ đi “truy bức”, báo chí lê ống kính đi “tìm diệt” người thầy ở các lớp dạy/học thêm một cách quá ư chua xót?

Dạy thêm, cần phải căn cứ vào động cơ, sự phù hợp: Cưỡng ép hay là mong muốn truyền dạy kỹ năng, kiến thức?; Mức học phí cao hay vừa phải, tượng trưng?…

Những thầy cô dạy thêm miễn phí, hoặc chỉ thu tượng trưng cho đủ tiền điện, nước, phấn và thuốc viêm họng, sao lại “truy bức”?

Những thầy cô dạy thêm vì tiếc nuối sở học cả đời, nhiều người đã về hưu, sao lại “tìm diệt”?

Nguồn: Fb ĐKG

4 nguồn thu nhập quyết định bạn giàu hay nghèo

Nếu mục tiêu của bạn là giàu có bạn phải tìm tới những nguồn thu nhập khiến mình trở nên giàu có. Chứ đừng đi sai cách và lệch hướng để rồi về già nói, "Giàu nghèo có số".

Bài viết này sẽ nói về 4 nguồn thu nhập cốt lõi của một người lao động. Nó sẽ quyết định việc bạn giàu hay nghèo, trung lưu hay bình dân, lên một tầm cao mới hay cứ bình bình như vậy đến hết cuộc đời... từ số tiền bạn kiếm được theo tháng, theo năm. 

Định nghĩa nguồn thu nhập này nó đã có từ rất lâu rồi. Nhưng trong bộ sách Cha Giàu Cha Nghèo, Robert Kiyosaki đã tóm lược nó lại thành một sơ đồ. Ông ấy gọi nó là "Cashflow Quadrant" hiểu nôm na là "Biểu đồ thu nhập 4 phần." Bạn có thể xem qua biểu đồ ở bên dưới được tôi minh họa lại để hiểu rõ hơn.


E (Employee): Bạn làm thuê cho ai đó 

S (Self Employed): Bạn tự tạo ra công việc, tự biên tự diễn 

B (Business Owner): Bạn làm chủ. Có người khác làm thuê cho bạn. 

I (Investor): Bạn đầu tư. Bạn mua bán bất động sản, cổ phiếu, tiền ảo, v.v…

Ở cột dọc bên trái. Nó là nguồn thu nhập chủ động. Có nghĩa bạn kiếm tiền dựa vào sức lực mà bạn bỏ ra. Bạn làm bạn có cơm ăn. Bạn không làm, bạn chết đói.

Ở cột dọc bên phải. Nó là nguồn thu nhập thu nhập thụ động. Có nghĩa bạn có thể kiếm tiền ngay cả khi bạn không làm việc. Lúc đang ngủ. Khi đi du lịch thì tiền bạc vẫn cứ thế mà chảy vào túi bạn.

Telephone sales đừng để trở thành nỗi ám ảnh vì spam và bài học kinh nghiệm tại DanTriSoft

- Nếu bạn mua bất động sản (đất, nhà, chung cư) & để số di động mục người mua/bán.
- Nếu bạn mở doanh nghiệp & để số di động của bạn mục liên hệ.
- Nếu bạn mua một món đồ giá trị cao & bạn để lại di động để liên lạc.

Chỉ cần sau đó thời gian ngắn, bạn sẽ rất ám ảnh vì việc phải nhận hàng chục cuộc spam telephone ngày này qua ngày khác, để mời dự hội nghị khách sạn 5 sao, thông tin hot hấp dẫn, tin khuyến mãi... đủ thể loại con đà điểu.

Và còn khốn nạn hơn nữa là loại spam telephone tự động, tức là tự dưng có cuộc gọi từ số di động lạ, rồi bạn bắt máy lên nghe, đầu dây bên kia là một cái radio lảm nhảm đủ kiểu, cái này gây ức chế kinh lắm.

Bút nô sợ gì?

Hôm qua, bài viết của tôi về Hà Văn Nam tồn tại được 36 phút, với hơn 1K like và 879 lượt chia sẻ. Khi tốc độ share đang chóng mặt thì bài viết biến mất do bị report. 

Với một fanpage tôi vừa lập chỉ vài ngàn follower, lượng tương tác như thế là rất cao. Thông thường, các bài bị report FB sẽ mất khoảng 24h hoặc hơn mới xoá, nhưng bài viết của tôi đã mất chỉ sau 36 phút - tức thời gian các đồng chí bút nô report còn ngắn hơn thế. Họ đã phải huy động rất đông các đồng chí của mình để tổng lực report cho mất bài. Họ sợ điều gì? Hay sợ nhân dân biết tỏng chuyện xấu xa đê ti-ệ-n của họ?

Dù FB có xoá, thì tôi vẫn cứ đăng tiếp. Và tôi cũng rất xin lỗi 879 bạn đã share bài hôm qua vì sự bất tiện này!

Tôi biết Nam là một trung niên hay làm chuyện bao đồng: cứ vài tháng lại gom một xe bánh kẹo quần áo, nhu yếu phẩm đi biếu bà nghèo, cho trẻ vùng cao.

Không ăn nhậu, chẳng cà phê, gã trung niên Hà Văn Nam cứ đúng 3 tháng một lần, đi hút máu mình ra để hiến máu cứu người.

Nam có một trí nhớ và chỉ số IQ ở dạng cao dị thường: hôm Nam vào "chất vấn BOT An Sương", tôi ngủ cùng phòng Nam, 3h sáng tôi thức dậy vẫn thấy Nam đang đọc mớ tài liệu dày cộp. Tay Nam cầm cây bút cộng trừ nhân chia để tính toán con số mà BOT b-ẩ-n này thu... Đọc tới gần sáng, Nam vào luôn Sở GTVT TPHCM "truy" lãnh đạo Sở. Tội nghiệp anh Tám - Phó Giám đốc Sở và cả dàn tham mưu toàn ngồi ú ớ không trả lời được câu nào cho ra hồn. Bí thế, anh Tám hẹn sẽ trả lời sau...

Những đơn từ của Tân Đệ, Mỹ Lộc, Bắc Thăng Long là không biết bao đêm Nam thức trắng để soạn lên những văn bản để chấp vấn sai phạm trắng trợn, để chất vấn bộ trưởng giao thông.

Sau khi Tân Đệ bị dẹp, Mỹ Lộc phải giảm giá, thì Nam bị nó đánh đến gãy mấy cái xương sườn, dập cả nội tạng, gã vẫn cười như Liên Xô trúng mùa, đách sợ thằng xã hội đen nào. Nam vô tội, bị xã hội đen đánh, rồi xã hội đỏ tống vào tù.

Nay nhờ có các đồng nghiệp bút nô, tôi mới biết cái thằng bạn đồng niên này thủ khoa 30/30 cả 2 trường đại học.

Các bạn bút nô nói Nam trượt dốc trở thành tội phạm, rồi Nam cố gắng cải tạo để trở về.

Bán hàng là giúp khách hàng lựa chọn mua chứ đừng cố gắng chốt bán, mở ra một chân trời mới mối quan hệ thú vị hơn rất nhiều lần so với việc bán được một đơn hàng.

Lần nọ, có chủ quán ăn cần tôi tư vấn về giải pháp order và tính tiền bằng điện thoại, với mong muốn order món chuẩn xác, phục vụ nhanh hơn & tiết kiệm nhân sự phục vụ order. 

Tôi lắng nghe và chia sẻ về order bằng điện thoại của Dân Trí Soft, chủ quán thấy thích thú lắm. Sau khi thống nhất về chi phí & cách thức triển khai phần mềm bản quyền, thì cả 2 bên xác định thời gian thực hiện. Đến lúc này vị chủ quán có hỏi tôi cần đặt cọc không, tôi bảo “không cần đâu, Dân Trí Soft có chính sách cho đổi trả trong 30 ngày mà, sau khi làm xong thanh toán luôn nhé”. Cả 2 đều vui vẻ, hẹn ngày thực hiện.

Trước ngày làm thì chủ quán gọi điện cho tôi & báo “xin lỗi anh về việc làm cái phần mềm, vợ của em ở nhà đã mua mất phần mềm khác rồi mà không báo em nên giờ rất ngại với anh”. Tôi thông cảm và chia sẻ “không sao đâu, việc làm cái phần mềm là chuyện nhỏ thôi, cái quan trọng là anh em ta biết nhau và mở ra nhiều cơ hội khác. Đừng trách vợ em mà tội, việc hiện nay là hãy dùng phần mềm đó cho thật tốt và đạt được mong muốn của quán nhé”. Rồi chúng tôi cười nói vui vẻ, lần tới có dịp tôi sẽ ghé quán để lai ra mấy chai vậy.

Khi chia sẻ câu chuyện này thì có bạn sẽ bảo “tại sao anh không cho họ đặt cọc cho chắc ăn?”.

Quan niệm của tôi như thế này “Bán hàng là giúp khách hàng lựa chọn mua chứ đừng cố gắng chốt bán, mở ra một chân trời mới mối quan hệ thú vị hơn rất nhiều lần so với việc bán được một đơn hàng. Và tôi tin rằng giữa tôi và cậu ấy vẫn là những người bạn, gặp nhau vẫn lai rai cùng nhau bên vài câu chuyện trên trời dưới đất đó”.

Khi lựa chọn cách bán hàng như vậy tôi tin rằng bạn sẽ tự hào & hạnh phúc với cái nghề làm kinh doanh đấy.

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Tự do tài chính là gì? Làm thế nào để tự do tài chính?

Tự do tài chính là khả năng sống cuộc sống mà bạn mong muốn mà không phải lo lắng về tiền bạc. Hoặc nói cách khác là có đủ thu nhập thụ động để sống cuộc sống mà bạn mong muốn.

Thu nhập chủ động và thu nhập thụ động

Trước khi thành công, hãy trở thành người tự kỷ luật: Thông minh + lười biếng = cả đời ì ạch

Để thành công dù trong bất kỳ lĩnh vực nào thì điều cốt lõi nhất vẫn là sự quyết tâm và nghiêm túc thúc đẩy bản thân đi theo một đường lối nhất định do mình đề ra.


Ngày ngày phải nghiêm túc đối mặt với hàng tá công việc, tinh thần lúc nào cũng lên dây cót cao độ để giải quyết hết mọi tình huống ập đến mọi lúc mọi nơi, có thể nói, một ngày phải gò ép bản thân trong một trạng thái bất khuất sẽ mau chóng khiến cho ta mệt mỏi. Nhưng biết làm sao được, nếu muốn thành công thì phải hi sinh mồ hôi và công sức, đó là lẽ tất yếu mà ai cũng phải đối mặt.

Học gì cũng cần chọn thầy!

Học quản lý, học làm giàu, học NLP... học gì cũng cần chọn thầy. Có nhiều tiêu chí để chọn thầy, nhưng có 3 thứ quan trọng nhất, học trò phải luôn lưu ý. Đó là NĂNG LỰC, TƯ DUY và NHÂN CÁCH của người thầy.


🍎VỀ NĂNG LỰC, bạn đừng vội tin những gì thầy nói, cũng đừng vội đánh giá những gì thầy làm! Hãy nhìn vào kết quả mà thầy đem lại cho người khác, không phải thứ thầy tạo ra cho chính mình! Vì có những kết quả được tạo nên bằng thủ đoạn, chiêu trò vô đạo đức thì không nên nhìn vào đó mà ngưỡng mộ. Kết quả đem lại cho người khác không có nghĩa là thầy mang kết quả của mình đem cho người khác, mà thầy giúp người khác tự tạo ra kết quả cho họ thông qua cách dạy của thầy.

🍎VỀ TƯ DUY, hãy nhìn vào cách thức suy nghĩ, lập luận, biện giải…của thầy. Nó phải có tính sáng tạo, tức không theo lối mòn, nhưng phải hợp lôgic. Nó phải có góc nhìn đa diện, đa chiều; phải lật trái, lật phải, ngược lên, xuôi xuống, lộn từ trong ra ngoài, từ ngoài vào trong… để thấy hết mọi ngóc ngách, khía cạnh của vấn đề. Nó phải gợi mở và khuyến khích học trò tranh luận, phản biện...

Nhiều thầy dạy phán một, hai câu xanh rờn, rồi bắt học trò phải nghe theo, phải tôn thờ như giáo lý của tôn giáo. Hễ có ai giơ tay đặt câu hỏi hay nói điều trái ý, lập tức thầy mời ra khỏi lớp (cái này tôi từng chứng kiến, và nghe kể lại vài trường hợp khác). Thầy không dám “mở nắp chai” cho chính mình, sao có thể khai mở trí tuệ cho học trò? Thầy có lối tư duy cứng nhắc, một chiều, đóng khung trong khuôn khổ nhỏ hẹp, sao có thể lập trình tư duy bay cao, bay xa của đại bàng cho học trò được?

🍎VỀ NHÂN CÁCH, hãy nhìn vào cách thức thầy kiếm tiền và làm giàu cho chính mình. Nếu thầy chỉ luôn nghĩ đến tiền, chỉ biết có tiền và tiền, và dùng mọi thủ thuật, chiêu trò mà mình được dạy trước đây, hoặc tự nghiên cứu ra, để móc túi học trò, thì không nên theo học. Nhân cách của người thầy sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nhân cách học trò. Tôi từng biết, không ít học trò đi học từ những người thầy coi tiền là trên hết, họ cũng bất chấp đạo lý, kinh doanh lừa lọc, và sống vì tiền là trên hết!

Bài viết này là một lời cảnh tỉnh cho cả người học lẫn người dạy. Tiền là quan trọng; dạy và học cách kiếm tiền đều chính đáng. Nhưng hãy dạy và học cách kiếm tiền chân chính, tử tế, và đừng quá coi nặng đồng tiền!

Tiền nhiều để làm gì, mà phải dùng mọi thủ đoạn chiêu trò lừa lọc, để rồi đến lúc phải lâm vào cảnh ăn không ngon, ngủ không yên ngay trên đống tiền của mình?

(Một gã không có đồng cắc trong túi cho hay 😃. Mà bạn có đồng ý với gã không?)

Bài chia sẻ của anh Nguyễn Hữu Long - sáng lập group Phát Triển Doanh Nghiệp Việt

Telesales - bí quyết là đây!

"Chào anh chị, em là Lan - chuyên viên tư vấn bán hàng dự án đất nền xyz tại khu vực..., Quận 9, TPHCM. Dự án có giá rất hấp dẫn mà lại đầy đủ tiện ích xung quanh như siêu thị, trường học, bệnh viện... Anh chị quan tâm, xin trả lời bằng chữ Y, hoặc số 1, em sẽ điện lại đại tư vấn cụ thể ạ. Em rất xin lỗi vì đã làm phiền anh chị ạ!".


Đó là cách nhắn tin mà tôi thiết nghĩ các thầy và các cty nên dạy cho telesales làm, thay vì gọi điện vô tội vạ, làm phiền khách hàng mỗi ngày. 

Cách này có ưu thế gì?

1. Không làm phiền, tạo thiện cảm bằng câu chữ lễ phép.

2. Có cơ hội trình bày khá đầy đủ thông tin, không bị cúp máy cái rụp khi vừa mở lời gọi điện bất ngờ.

3. Không mất tinh thần khi bị cúp máy hoặc bị khách hàng chửi vì làm phiền.

4. Để lại thông tin đầy đủ và vĩnh viễn cho khách, để khi cần, họ có thể tham khảo lại.

5. Sàng lọc được khách hàng thực sự quan tâm để không mất thời gian tư vấn, thời gian của sales cũng quý như vàng vậy đấy, sales giỏi là người biết quý trọng thời gian của mình.

Và còn nhiều lợi ích khác, không thể kể hết. 

Xác suất nhắn tin mà nhận được hồi đáp Y, hoặc số 1 đương nhiên cũng sẽ không cao đâu, nhưng vẫn còn CAO HƠN tỉ lệ thành công khi chào hàng qua điện thoại; và khi đã có hồi đáp, thì tỉ lệ thành công sẽ CAO HƠN NHIỀU.

Quan trọng nhất là telesales không chọc tức hàng trăm khách hàng mỗi ngày như kiểu "khoan cắt bê tông - phát tờ rơi qua điện thoại"! Nhờ đó, nghề telesales sẽ gây thiện cảm; và các thầy dạy telesales cũng không mang tiếng xấu là xúi học trò đi XẢ RÁC, hay RẢI ĐINH bừa bãi! Trust me!

PS: Bạn có đồng ý cách này dù sao cũng tốt hơn gọi điện vô tội vạ không? Yes/No?

Theo facebook anh Long Nguyen Huu - Group PTDNV

Để bán cà phê giỏi phải biết www.BanCaSaoPhe.com!

Tôi tin rằng sẽ có hơn 80% người có dự định mở quán cà phê đọc xong tài liệu www.BanCaSaoPhe.com (bán Cà sao Phê) sẽ bỏ ngay dự định mở quán cà phê.

ảnh từ internet

Nếu không đọc www.BanCaSaoPhe.com người ấy sẽ đầy đủ tự tin & sức mạnh tinh thần để khởi nghiệp.

Bạn có tin sức mạnh của www.BanCaSaoPhe.com!?

Tui, một thằng bán phần mềm quản lý quán cafe, nhưng chưa bao giờ xúi dại ai đó liều mình mở quán, mà cần đọc ngay www.BanCaSaoPhe.com trước khi đầu tư đó.

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Cẩn thận kẻo giao trứng cho ác!

Vì sao người phù hợp quan trọng hơn người giỏi? Vì người phù hợp, dù chưa giỏi, ít nhiều sẽ tạo giá trị cho tổ chức; còn người giỏi mà không phù hợp sẽ phá hoại tổ chức rất... hiệu quả!


Và cũng đừng ai nghĩ rằng hễ phù hợp là không giỏi. Nhiều người phù hợp rất giỏi, hoặc sẽ giỏi lên (do yếu tố phù hợp, gắn bó, yêu tổ chức, muốn học hỏi để cống hiến...). Còn người không phù hợp, họ càng giỏi, càng tỏ ra (và thực sự) nguy hiểm! Một điều nữa mà ít ai chịu để ý: nhiều người không phù hợp chỉ giỏi... phô trương, làm cho người khác tưởng giỏi, nhưng thực sự, họ không hề giỏi!

Đó cũng là vấn đề phổ biến mà doanh nghiệp Việt gặp phải khi tuyển người. Nhiều doanh nghiệp không đủ khả năng đánh giá năng lực ứng viên. Nhưng thái độ và sự phù hợp thì không khó lắm để đánh giá!

Những người phù hợp sẽ đồng cam, cộng khổ, đau đáu nghĩ về sứ mệnh và sự nghiệp chung để cùng đi với nhau lâu dài. Người không phù hợp chỉ "đau đáu" nhìn vào lợi ích của mình, sẵn sàng quay ngoắt, bỏ mặc, thậm chí phản bội đồng đội.

Và khi một người không phù hợp phản bội, nếu người ấy là người giỏi, hậu quả cho doanh nghiệp sẽ rất khó lường. Hợp tác, làm ăn, đặt trọn niềm tin vào người không phù hợp thì khác gì giao trứng cho ác!

Nhắc lại câu nói của Jim Collins: Không phải mọi con người, mà chỉ con người PHÙ HỢP mới là tài sản quý giá của doanh nghiệp! I agree with him! Do you? Bạn đồng ý với ông ấy không?

Theo facebook Long Nguyen Huu - Group PTDNV

Bởi vì trời cao thấu hết!

Lúc tuyển dụng, ai cũng chân thành, trân trọng khi có được cơ hội để làm việc tại doanh nghiệp.  Nhưng 70% nhân viên đi làm ở VN đều có thói rất xấu là được một thời gian:


- Tưởng mình giỏi, nghĩ mình hơn người.
- Tưởng là công ty may mắn khi có được mình, chứ không phải bản thân may mắn khi có người chắp thêm đôi cánh, nâng đỡ, dạy dỗ và tạo cơ hội.
- Tưởng đi đâu cũng kiếm được việc.
- Tưởng người lãnh đạo chẳng làm gì mà ngồi hưởng lợi, giàu lên là do bóc lột sức lao động của mình.
- Tưởng mình quan trọng nhất trong tổ chức.

Ấm ức sinh sân si. Sân si sinh thù hận. Thù hận sinh phản bội. Phản bội sinh tà tâm!

Làm lãnh đạo, nhiều người có thể không giỏi chuyên môn, nhưng giỏi về tầm nhìn và con người.

Làm chủ, bỏ tiền bạc, chất xám và uy tín mà cả đời luôn phải nỗ lực từng ngày để đứng vững, để cạnh tranh, để giữ đựơc miếng cơm cho tất cả.

Nếu có tài mà kiêu ngạo thì chỉ nhận lấy thất bại.

Có 3 người thầy cần trân trọng trong cuộc đời:

1. Người giúp mình khi hoạn nạn.
2. Người cho mình trí thức, hiểu biết.
3. Người giúp mình kiếm được tiền.

Bạc bẽo, vô ơn hoặc kiêu ngạo mãi mãi chỉ như hoa chờ mùa mà nở. Ăn sổi thì không bao giờ thành công!

Có tài mà không có đức, có mắt mà không biết nhìn xa, giỏi đến mấy cũng là vô dụng!

Đừng bao giờ hỏi "vì sao đi làm bao năm vẫn khổ, vì sao làm việc bao lâu vẫn không bằng người ta". Bởi vì trời cao thấu hết!

Nếu chưa từng nỗ lực, chưa từng hi sinh đừng mong cầu có chỗ đứng trong thiên hạ.

Sưu tầm

Tư duy ngấm vào máu người thông minh: Tự kỉ luật khiến bạn trở nên xuất chúng, không kỉ luật khiến bạn mất chỗ đứng!

Kỉ luật và tự giác ngắn hạn giúp chúng ta hình thành và phát triển thói quen nhưng về lâu dài sẽ thay đổi cuộc sống của mỗi người. Tuân thủ kỉ luật và tự giác, số phận sẽ quan tâm và đối đãi chúng ta.


01 

Vài ngày trước, tôi đi làm về và tình cờ gặp cô Dương trong thang máy. Cô ấy đột nhiên nói với tôi: "Cô dạo này thon thả quá, tinh thần cô đã tốt hơn nhiều so với lần đầu tiên cô và tôi gặp nhau. Mới đó đã một năm rồi".

Tôi nói rằng đây là điều tôi luôn khăng khăng muốn đạt được. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy đó là vào năm ngoái, tôi mới đến thành phố. Tôi phải tìm một ngôi nhà để thích nghi với môi trường mới và công việc mới. Sự hỗn loạn trong cuộc sống khiến tôi lo lắng và thường xuyên ăn quá nhiều. Vì vậy, trong thời gian đó, tôi đã tăng cân nhanh chóng và tinh thần của tôi rất kém.

Sau khi chuyển chỗ ở, tôi về nhà sau giờ làm việc, tôi vận động nhiều hơn, chạy bộ nhiều hơn. Có hôm, tôi chạy đến đổ mồ hôi, chân mỏi rã rời mới chịu đi bộ về nhà. Đôi khi tôi muốn lười biếng, nhưng tôi nghĩ nếu tôi lười, tôi sẽ phải trả giá đắt về sau. Khi bạn cho mình lý do để lười biếng, trốn tránh tập chạy bộ, nghĩa là bạn không cho cơ thể vận động và kèm theo đó là hành động ăn uống vô tội vạ. Điều này lấy đi vóc dáng thon thả của bạn và để lấy lại nó, bạn phải tập thể thao.

Chạy như thế này mỗi ngày đã dần trở thành thói quen của tôi. Trong sự kiên trì vô thức, cơ thể tôi dần trở nên thon gọn và tâm hồn tôi trở nên bình yên. Việc chạy bộ còn cho tôi nhiều hơn không chỉ là về vóc dáng. Sau khi giành chiến thắng ở một cuộc thi marathon, tôi có thêm một chút tự tin trong cuộc sống của mình.

Nghiêm khắc một chút với bản thân trong một thời gian dài, kỉ luật tự giác trở thành thói quen thì lối sống, tính cách và trí tuệ sẽ trở nên hoàn hảo hơn. 

Trong thực tế cũng như trong cuộc sống, bất kể bạn mong muốn làm điều gì thì hãy kiên trì trong một thời gian dài, bạn luôn có thể nhìn thấy những thay đổi của chính mình.

02

Cuối tuần, tôi đi gặp một người bạn. Cô đã xin nghỉ việc từ tháng hai và đang ở trọ. Cô thức dậy vào mỗi buổi chiều và sau khi mở mắt ra, thứ đầu tiên cô cầm đó là cái điện thoại. Tôi hỏi cô ấy tại sao cô vẫn không đi tìm việc. Cô ấy nói rằng càng ở trong nhà lâu, cô càng không muốn đi làm và gửi hồ sơ xin việc. Cô có gửi CV cho các nhà tuyển dụng, nhưng cô không chọn được một việc làm vừa ý.

Tôi đã cười khi nghe cô ấy so sánh hiện tại và khi cô còn học đại học. Lúc đó cô học giỏi, tự tin và xinh đẹp. Có lần tôi đến quán ăn cùng cô ấy. Đột nhiên, một cậu sinh viên ngồi ở ghế xa lặng lẽ đến và ngồi cạnh cô ấy, rồi quay lại nhìn cô ấy và nói: "Em thật đẹp!" Bạn tôi lắng nghe còn tôi thì cười. 

Còn bây giờ, khi cô nhìn lại cơ thể mình và nói mình đã không còn xinh đẹp như xưa nữa. "Bây giờ bạn cũng có thể là một nữ thần, miễn là bạn muốn điều đó." tôi nói. Bạn tôi lắc đầu: "Tôi đã tham gia cả chục lớp yoga và đã chi không biết bao nhiêu tiền cho việc này. Kết quả là tôi đã không hoàn thành khóa học nào. Tôi đã lãng phí tiền của mình. Mấy ngày đầu, tôi còn hào hứng tham gia lắm. Nhưng sau khi tập, tôi càng không muốn đi đến lớp dù chỉ là một phút. "

Kỉ luật và tự giác là một quá trình cải thiện bản thân và trong quá trình này, bạn phải trải qua nỗi đau đớn, buồn chán có thể nản chí. Bạn không muốn làm việc, không thể kiên trì tập luyện thể thao, suốt ngày ru rú trong nhà chỉ khiến tinh thần ngày càng tồi tệ hơn, ngoại hình ngày càng xuống cấp và cuộc sống của bạn sẽ ngày càng tồi tệ hơn. 

Chỉ có một cách để làm cho cuộc sống tốt hơn, đó là kỉ luật và tự giác.

03

Làm thế nào chúng ta có thể làm cho mình tự kỉ luật và trở nên tốt hơn?

Kỉ luật và tự giác ngắn hạn cho phép chúng ta hình thành và phát triển thói quen nhưng về lâu dài sẽ thay đổi cuộc sống của một người. Bạn có thể bắt đầu từ việc hạn chế thức khuya vô ích đến việc dậy sớm hơn vài phút, từ việc nhỏ như kiểm soát sự thèm ăn đến giảm cân, kiểm soát tất cả các loại suy nghĩ chưa đúng nhưng không thể giải thích được. Đó là một thái độ trưởng thành tôn trọng sự thật và tuân theo lí trí.

Bạn cũng có thể thiết lập mục tiêu vừa sức mình để không bị nản và hình thành thói quen tự giác và kỉ luật. Nhiều lúc, những việc chúng ta đang làm thì quá nhiều, còn chúng ta thì không kiên trì làm việc tới cùng. Thấy những người khác học piano, mình cũng đăng kí học xem thế nào, nhưng chỉ đi đến lớp vài buổi, lại nhận thấy rằng việc học đàn đó thiếu hiệu quả, thế là anh ta đã chuyển qua đọc sách. Anh ta mua cả đống sách nhưng không bao giờ đọc chúng vì vô số lí do và cuối cùng anh ta lại quay về vạch xuất phát.

Khi bạn cố gắng thiết lập mục tiêu, hãy đề ra những mục tiêu của chính bản thân chứ không phải của người khác và mục tiêu đó mình có thể làm được. 

Thay vì đưa ra những mục tiêu quá sức, bạn chỉ cần đặt mục tiêu và tạo ra một bước đột phá đặc biệt. 

Điều này đòi hỏi chúng ta phải sàng lọc và tìm ra những gì thực sự có giá trị và bền vững. Cho dù mục tiêu rõ ràng có phải là một bước ngoặt cho thành công hay không, thì tiến bộ thực sự là một cách tiếp cận từng bước vừa tự nhiên vừa gọn gàng. Việc tự giác và kỉ luật, một khi thói quen được tạo ra, bạn sẽ dễ dàng tiến về phía trước.

Tuân thủ kỉ luật và tự giác, số phận sẽ quan tâm và đối đãi chúng ta, tuân thủ kỉ luật và tự giác, cuộc sống sẽ trả lại cho chúng ta sự ngọt ngào và yên bình. Tự kỉ luật từ bây giờ, phần còn lại là việc của thời gian. Chẳng mấy chốc bạn sẽ thấy rằng cuộc sống của bạn đã lặng lẽ thay đổi.

(Tham khảo "Mỗi ngày một cuốn sách", tác giả Nhất Chỉ Ngư) 

Xuân Thảo
Theo Trí Thức Trẻ

Lợi ích khi học võ thuật

Học võ thuật, tập võ thuật là rèn luyện sức khỏe dẻo dai và để có khả năng làm việc hiệu quả hơn.

Hơn nữa, học võ thuật giúp bản thân kỷ luật hơn & điềm tĩnh hơn.

Và thêm nữa, người học võ thuật luôn đứng về chính nghĩa, bảo vệ chính nghĩa, khi thấy chuyện bất bình cũng có thể hào hiệp ra tay mà không chút sợ hãi.

Tôi học võ thuật từ năm lớp 10, đến nay cũng hơn 20 năm, ngoài nhiều trận đánh khi tập luyện & thi đấu trên võ đài thì có đúng 1 lần đánh nhau trên đường (bất bình nên ra tay thôi :D ). Tôi thấy người học võ thuật chân chính ai cũng hiền lành hết đóa.

Bố mẹ nên cho con cái đi học võ thuật vì lợi ích rất lâu dài đấy!




www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Hội thảo 'Khai phóng sức mạnh đội ngũ' ngày 21/07/2019 tại TP HCM

Hơn 95% doanh nghiệp Việt Nam là siêu nhỏ, nhỏ và vừa, đây là xương sống của nền kinh tế vì giải quyết lực lượng lớn lao động. 

Tuy nhiên đối tượng doanh nghiệp này gặp muôn vàn khó khăn, người thì bảo thiếu vốn, người lại bảo thiếu cơ sở vật chất, người lại bảo thiếu máy móc công nghệ... và với góc nhìn của tôi đó là thiếu tri thức, đặc biệt là tri thức và quản lý nhân sự. Vì bản chất doanh nghiệp thành hay bại cũng từ vấn đề con người mà ra cả, "nhân tài" với "nhân tai" là cùng một vần vậy.

Để có lời giải căn bản cho bài toán này, tôi giới thiệu đến bạn bè của tôi khóa hội thảo offline diễn ra trong tháng 7 này ngay tại quận 3, TP HCM với chủ đề "KHAI PHÓNG SỨC MẠNH ĐỘI NGŨ". Tôi tin rằng với bất kỳ doanh chủ nào, nhân sự nào cầu thị học tập đều nhận được những giá trị hữu ích & hiệu quả cho công việc khi đem tri thức này áp dụng vào cuộc sống.


Có rất nhiều bạn bè của tôi đã tin tôi & đến tham dự các hội thảo có hơn ngàn người học như thế này, họ đều trân quý tri thức cả, họ đều gửi lời cảm ơn đến tôi vì đã thông tin.

Và tôi sẽ cảm thấy có lỗi nếu không chia sẻ cái tốt đẹp, điều tử tế đến bạn bè, đến những người tôi yêu quý hoặc yêu quý tôi. Tôi không thích nồi cơm Thạch Sanh tri thức bị lãng phí nên mời gọi mọi người cùng đến để cùng nhau thưởng thức, để cùng nhau giàu có hơn, cùng nhau đưa Việt Nam trở thành nước hùng cường.

Để đăng ký tham dự, rất đơn giản chỉ cần vào link sau và nhấn Tham gia: www.facebook.com/events/2060165887621717

Trong trường hợp bạn chưa là thành viên của group hãy inbox đến anh Cooc Cui Thòng để đăng ký nhé.

Tôi đã tham dự rất nhiều hội thảo & tôi cũng áp dụng khá nhiều kiến thức vào thực tiễn để đem lại kết quả tốt đẹp hơn. Và đương nhiên tất cả nhân sự Dân Trí Soft đều hân hoan đến với những lớp học bổ ích như thế này đã từ rất lâu.

P/s: đến hôm nay có hơn 850 người đăng ký tham dự rồi đấy!

Hình ảnh một khóa hội thảo của group Phát Triển Doanh Nghiệp Việt

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Tôi thiết kế cam kết chất lượng 30 ngày đổi trả cho Dân Trí Soft

Dân Trí Soft cam kết: trong 30 ngày dùng bản quyền nếu không hài lòng vì bất kỳ lý do gì, Dân Trí Soft sẽ hoàn lại tiền 100%, đảm bảo triển khai thành công, đó chính là tuyên ngôn đảm bảo chất lượng của Dân Trí Soft từ ngày thành lập (2015) đến nay và luôn luôn vậy.


Có những người bạn chân tình từng hỏi tôi “Phần mềm quản lý là lĩnh vực vô hình, đầu tiên là nhu cầu của người sử dụng thường thiếu rõ ràng kể cả việc hay thay đổi nhu cầu, thứ hai nữa là quy trình quản lý mỗi người chủ mỗi kiểu thì làm sao mà thỏa mãn họ 100% được, khi đó có mà hoàn trả lại tiền thường xuyên. Như vậy làm sao duy trì được DanTriSoft?”

Tôi chia sẻ như sau:

- Việc bạn nhận ra vấn đề này chứng tỏ bạn thấu hiểu cam kết của DanTriSoft & tôi biết ơn nhiều lắm việc bạn lo lắng cho tôi đấy. Nhưng bạn hãy an tâm vì hơn 4 năm qua DanTriSoft vẫn tồn tại & phát triển đấy chứ, số lượng người dùng tăng & thương hiệu được nhiều người biết đến hơn, yêu thương hơn đúng không nè!

- Phần mềm quản lý đúng là lĩnh vực vô hình mà chỉ khi và chỉ khi trải nghiệm nó, sử dụng nó thì người dùng mới cảm nhận được những điều công ty sản xuất phần mềm cam kết. Lĩnh vực vô hình thì nói trên trời dưới đất đều được cả đấy, vì chưa dùng là khó kiểm chứng lắm. Do đó mà không ít công ty thiếu đạo đức kinh doanh đã lừa dối khách hàng bằng những lời hứa hay ho nhưng đến khi thực hiện lại bỏ của chạy lấy người hay là bỏ con giữa chợ, khách hàng tiền mất mà tật mang, niềm tin bị đổ vỡ mà tệ hại hơn là việc này ngày càng nhiều hơn, phổ biến hơn. Tôi đã rất nhiều lần gặp gỡ và tư vấn cho khách hàng đã từng làm phần mềm thất bại như vậy đấy, và cái nhìn của họ với người làm phần mềm thật dè chừng vì họ sợ lại bị dối lừa thêm lần nữa. Cam kết 30 ngày đổi/trả hoàn tiền là lời hứa cao nhất về giá trị cốt lõi của DanTriSoft là “nói thật - làm thật” đó, do đó nhân sự DanTriSoft luôn làm đúng với những gì đã cam kết.

- Vì cam kết đổi/trả 30 ngày mà khi khảo sát, tư vấn nhân sự DanTriSoft đều ghi nhận và phân tích chặt chẽ để hiểu nhu cầu khách hàng & khả năng đáp ứng của DanTriSoft ra sao. Việc nhân sự DanTriSoft xin lỗi và từ chối cung cấp dịch vụ với những yêu cầu vượt quá chiến lược phát triển sản phẩm/dịch vụ là điều bình thường lắm, còn khi đã quyết định ký hợp đồng là phải làm đến nơi đến chốn bằng sự tận tâm nhất.

- Và thêm nữa, tôi đưa ra chính sách đổi/trả trong 30 ngày này cũng là muốn “bảo vệ khách hàng quan trọng nhất của công ty - đó chính là nhân sự của công ty”, tôi muốn bảo vệ uy tín của nhân sự khi làm cho DanTriSoft. Có những trường hợp khi khảo sát và tư vấn người nhân sự chưa thấu hiểu tất cả vấn đề rồi ký kết hợp đồng nhưng khi vào giai đoạn triển khai mới biết không thể đáp ứng được nhu cầu mà không phải lỗi từ sản phẩm/dịch vụ của DanTriSoft thì người nhân sự được quyền yêu cầu công ty hoàn trả tiền mua phần mềm để xin lỗi khách hàng và giới thiệu đến dịch vụ phần mềm khác. Từ đó mà nhân sự DanTriSoft và khách hàng đều cảm thấy thoải mái để duy trì những mối quan hệ tốt đẹp, tránh mâu thuẫn không đáng có.

Theo anh Cao Trung Hiếu - sáng lập và điều hành DanTriSoft
www.DanTriSoft.com | Phần mềm tinh gọn nhất và phổ biến nhất

Thắng lợi rồi... thắng lợi vẻ vang rồi!

Dùng tiền thuế của nhân dân rồi gây thất thoát thua lỗ hàng ngàn thậm chí hàng chục hay hàng trăm ngàn tỉ đồng. Sau đó là rút kinh nghiệm sâu sắc. Tiếp theo bàn giao mớ bòng bong thua lỗ, nợ nần này cho "siêu ủy ban" thế là thoát nạn.


Bàn giao được dự án thua lỗ ngàn ngàn tỉ đồng nên vui sướng xiết bao, ai ai cũng vui vẻ đắc thắng vậy! Thắng lợi rồi, thắng lợi vẻ vang rồi.

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Người Việt ta có quá ác độc!

Tài khoản email này tôi dùng để trả lời tự động khi ai đó đăng ký vào form nhận phần mềm tính tiền miễn phí suốt 4 năm 6 tháng qua, có hơn 83.000+ lượt tải rồi đấy. Vậy mà "nhiều người" khi nhận email đã report đây là email lừa đảo. 


Ôi, tự dưng cảm thấy tổn thương quá, bởi:

- Thứ nhất, tôi không ép được ai điền form cả, tất cả 100% là tự nguyện.

- Thứ hai, tôi luôn nói thật làm thật, làm đúng với những gì cam kết.

Vậy cớ sao có "nhiều người" report email mà tôi muốn làm điều tử tế này!? Giờ đây email này gửi đến ai đều bị Gmail cảnh báo lừa đảo mới khổ tâm chứ.

Trích "khi tất cả mất hết, tan hoang hết thì cái còn lại duy nhất đó là văn hóa", văn hóa là do đâu quyết định!? Và tại sao, văn hóa nước ta đến tình trạng này!? Có giải pháp nào để cải thiện!?

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Tâm sự về nghề sales (nghề kinh doanh)

Chào mời 1.000 người nhưng chỉ 20 dừng lại lắng nghe. Đó là công việc sales (bán hàng), nó có thể không mang lại cho bạn thu nhập ổn định nhưng những kỹ năng bạn học được sẽ giúp bạn thành công trong suốt cuộc đời dù bạn làm bất cứ nghề gì.

Sales là nghề làm việc với con người và con số

Sự dạn dĩ

Năm thứ 2 đại học, tôi đăng ký làm nhân viên sales thẻ tín dụng cho một ngân hàng. Mỗi sáng chúng tôi đặt một chỗ ở giữa trung tâm mua sắm và mời chào tất cả những khách qua lại nơi đây. Chúng tôi được huấn luyện bởi tiêu chí đơn giản: nếu bạn chào 1.000 người đi qua, sẽ có khoảng 100 người nán lại, chỉ có 20 người nghe bạn nói đến câu thứ 3 và (nếu bạn may mắn) sẽ có 2 người mua sản phẩm của bạn. Sẽ không có công việc nào cho bạn cơ hội cọ xát và giao tiếp rộng rãi như vậy.Chỉ sau một tuần làm việc, tôi thấy bản thân thay đổi hẳn, tôi cảm thấy mình trở nên cởi mở và dễ dàng bắt chuyện với những người xung quanh, không ngại ngùng dù đó là người xa lạ. Đây là bước đầu tiên vô cùng quan trọng, vì không ít người trong chúng ta nhiều khi đi lạc nhưng không dám mở miệng ra hỏi đường.

Khả năng thuyết trình

Sếp của chúng tôi khi ấy bảo, thường khách hàng sẽ không dành cho bạn quá 2 phút để thuyết phục họ, do đó nguyên tắc cơ bản của nghề sales là KISS (tạm dịch là ngắn gọn và dễ hiểu). Đây có lẽ là kỹ năng giá trị nhất mà tôi học được, hãy sắp xếp “dàn ý” của bạn mạch lạc, logic và truyền tải thông điệp một cách cô đọng. Hầu hết sinh viên tại Việt Nam thiếu cơ hội được thực hành khả năng thuyết trình, trong khi khảo sát của một hãng "săn đầu người" hàng đầu thế giới khằng định đó chính là yếu tố bứt phá quan trọng nhất để bạn vươn xa trong sự nghiệp. Không có gì tệ hại bằng một bản thuyết trình dài dòng, chi chít chữ và người trình bày thì “gây mê” cho khán giả. Khi bạn nói ra câu đầu tiên, người nghe phải tò mò hoặc háo hức nghe câu thứ hai, và họ phải có câu trả lời làm họ thỏa mãn khi bạn kết thúc.

Tư duy chiến lược

Chả có ai hiểu sản phẩm, chiến lược và tình trạng kinh doanh của công ty bằng nhân viên bán hàng, thực sự là vậy. Cũng chẳng ở vị trí nào mà kết quả công việc “đập” ngay vào mặt bạn như làm sales. Quan trọng hơn hết, nhân viên sales hiểu được cái nguyên tắc (đơn giản mà ít người chịu hiểu) là “làm được thì mới có ăn”. Thường thu nhập của bạn gắn liền với doanh số, có thể nó rất bấp bênh, nhưng nó phản ánh chân thực năng lực của bạn. Tất cả những ai làm “sếp” đều thích những người có tư duy như thế, họ rất ghét những người đòi tăng lương nhưng không biết vì sao mình nên được tăng lương, tăng bao nhiêu cho “hợp lý” hay họ đóng góp cho công ty thế nào.Nhân viên sales sẽ không có sự đố kỵ, ganh ghét với đồng nghiệp về mức lương. Nhân viên sales hiểu rõ thu nhập của mình không có giới hạn, tất cả phụ thuộc vào năng lực của bạn.

Xây dựng mạng lưới quan hệ lâu dài

Tôi được dạy rằng nhân viên sales tốt là nhân viên bán được cùng một món hàng cho một khách hàng nhiều lần và bắt khách hàng bán hàng giúp bạn (giới thiệu bạn bè, người thân đến với bạn). Quả thực, ở bất cứ lĩnh vực nào, vị trí nào, mạng lưới quan hệ với đối tác là tài sản vô hình giá trị nhất, nó sẽ đi theo bạn và không ngừng đem lại giá trị cho bạn. Mạng lưới quan hệ là sự khẳng định cho năng lực, uy tín cá nhân, chất lượng dịch vụ mà bạn đem lại, sự trung thực và đạo đức kinh doanh của bạn, mà bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng. Nó có giá trị hơn một cái CV (Curriculum Vitae) được “đánh bóng” rất nhiều. Người học được kỹ năng xây dựng quan hệ (nhất là ở Việt Nam) sẽ tự tạo ra những nguồn cơ hội và tiềm năng phát triển vô tận cho bản thân và công ty.

Còn hàng trăm yếu tố khác mà nghề sales đem lại cho bạn như những phán đoán nhanh nhạy, đôi mắt quan sát nhạy bén, tính nhẫn nại, khả năng xử ý tình huống, tinh thần không bỏ cuộc v.v… mà không thể đề cập hết. Có thể nghề sales không trở thành công việc hàng ngày của bạn và không đem lại thu nhập ổn định, nhưng những kỹ năng mà nó đem lại bạn có thể mang theo và tận dụng suốt đời, không bao giờ mai một, bất cứ bạn làm ở lĩnh vực nào, vị trí nào, cấp bậc ra sao.

Sưu tầm

Làm sếp có thật sự là sướng, làm nhân viên có thật sự là khổ?

Vừa rồi, tôi lại tiễn thêm một lính của mình ra đi. Nói là sự ra đi đó giống như cứa vào lòng thì hơi quá, nhưng không sao, cuộc chia ly nào chả phải đau lòng. 

Đối với tôi, những nhân viên có tư chất, tài năng,
chịu thương chịu khó, phấn đấu và nỗ lực hơn cả trách nhiệm của mình, 
tôi sẽ chăm bón cho họ nảy mầm và phát triển

Nhưng có cuộc chia ly khiến bạn hối tiếc, có những cuộc chia ly bạn ước rằng tại sao lại không thể từ bỏ đi từ sớm. Chỉ là cảm thấy hơi mất lòng một chút khi phải tự tay mình đào thải một người đã từng gắn bó với tổ chức thể thôi. Còn người ra đi, tôi không biết rằng họ nghĩ gì về tổ chức, còn nghĩ cá nhân một chút thì là vì tôi, người đành tâm cắt bỏ đi con đường thu nhập hiện tại của họ?

Khổ và sướng như ... làm sếp khởi nghiệp

Chẳng có một ai không muốn được làm sếp, nhưng mấy ai biết rằng đằng sau chiếc ghế lãnh đạo là những đêm suy tư đến bạc đầu, đặc biệt là sếp khởi nghiệp.


"Làm sếp khổ trăm đường chú ạ. Anh là trục máy, còn chú là lớp sơn để bộ máy thêm bền lâu. Sơn hết bóng thì sơn lại, chẳng sơn một hai tháng thì cũng chẳng chết. Nhưng anh mà hỏng là cả cỗ máy chết cả buổi, công ty phá sản. Nên anh dù muốn, dù mệt nhưng không bao giờ được phép hỏng, dù là nghỉ máy một hai ngày". Trích tâm sự của một người sếp gửi cho nhân viên.

Trải qua nhiều năm tháng làm nhân viên, chẳng có một ai không muốn được làm sếp, nhưng mấy ai biết rằng đằng sau chiếc ghế lãnh đạo là những đêm suy tư đến bạc đầu. Nhất là trong bối cảnh nền kinh tế cạnh tranh khốc liệt như hiện nay, để "làm sếp tốt" lại là bài toán khó.

Sau 7 năm làm nhân viên cho một công ty công nghệ có tiếng, được niêm yết cổ phiếu trong rổ Nasdaq, Joe Jones quyết định làm nhân viên cho chính mình. Tuy nhiên, niềm vui ngắn chẳng tày gang, anh nhanh chóng rơi vào cơn "khủng hoảng ông chủ". Làm doanh nhân khó khăn hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng: một con đường đầy ổ gà, vạch giảm tốc và góc chết, hoàn toàn không phải là con đường cao tốc đi thẳng đến giàu có.

Những hy sinh thầm lặng

Anh nhận ra mình đã mất tất cả mọi thứ - những gì sếp của anh trước đây cung cấp cho anh, từ công việc hành chính đến mạng lưới xã hội. Anh phải học cách làm tất cả mọi thứ mà trước đây chưa từng nghĩ tới ngoài công việc chính. Trong khoảng thời gian đầu, anh luôn phải sống trong cảnh không có tiền lương. Đột nhiên, cuộc sống trở nên quá khó khăn với anh.

"Làm sếp, bạn luôn luôn bị cuốn theo công ty, không có thời gian dành cho gia đình". Phil Libin - giám đốc Evernote - công ty cung cấp dịch vụ lưu trữ văn bản chia sẻ. Aaron Leive - sáng lập viên một công ty lưu trữ đám mây cũng cho biết, trong khoảng 2 năm đầu thành lập công ty, anh luôn phải ngủ lại công ty, ăn pizza và mì gói. Trước đây, Vivek Wadhwa là một doanh nhân. Sau khi đưa một công ty ra đại chúng và hồi phục một công ty khác, anh mắc chứng bệnh đau tim khi mới chỉ 45 tuổi. Sau đó anh đã quyết định từ bỏ con đường làm doanh nhân và trở về nghiên cứu.

Nghiên cứu của trường ĐH Harvard trong giai đoạn 2000-2015 cho thấy, hơn một nửa số startup tại Mỹ đã biến mất, những người trụ lại thì sống trong tình cảnh vật lộn. 3/4 startup được các quỹ đầu tư hỗ trợ vốn không thể hoàn lợi nhuận cho các quỹ này. Năm 2000, trường ĐH Washington kết luận lương của những ông chủ startup trong 10 năm còn thấp hơn 35% lương người làm thuê có cùng trình độ.

Làm sếp thì chẳng nhiều thì cũng ít nhất một lần bị nói là điên. John Gartner - giảng viên môn tâm lý học tại trường dược ĐH Johns Hopkins cho biết, doanh nhân thường bị mắc chứng hưng cảm nhẹ - trạng thái tâm lý hứng khởi cao bất thường, dễ bị kích thích, cáu kỉnh hoặc tràn đầy năng lượng và tự tin. Có thể hiểu, đó là trạng thái đối lập với trầm cảm.

Nếu một nhân viên bình thường có thể có rất nhiều bạn, nhưng đối với một ông chủ bạn bè hiếm như "sừng tê giác". Đời ai cũng cần có bạn, mà ông chủ thì càng cần. Làm ông chủ thì thường lắm tâm tư và cách tốt nhất để tránh trở thành một ông chủ đơn độc trong cuộc chạy đường dài là thành lập công ty với một người bạn. Nhưng điều đó lại thường dẫn đến những tranh chấp về quyền lực, tiền bạc mà bất cứ ai đã từng nghe đến câu chuyện của Facebook sẽ hiểu. Vậy chỉ còn cách tốt thứ nhì là kiếm thật nhiều nhà đầu tư và thuê nhiều quản lý giỏi. Nhưng quản lý đôi khi lại không hiểu đúng định hướng thành lập của công ty, khiến cho quyền lực bị phân tán. Nhiều sáng lập viên hiện nay vẫn đang làm giám đốc điều hành cho công ty của mình.

Cách đối phó

Vivek Wadhwa - doanh nhân bị mắc bệnh tim ở tuổi 45 nhắn nhủ tới toàn bộ những doanh nhân sáng lập hãy kiểm tra sức khoẻ định kỳ, tập thể dục đều đặn mỗi ngày và hơn hết, hãy học cách thư giãn. "Bạn không thể tin vào bất cứ thứ gì có tên là cân bằng cuộc sống và công việc, nhưng cơ thể của bạn cần điều đó". Joe Jones - doanh nhân thành đạt sau 7 năm làm thuê cũng đưa ra lời khuyên rằng, những người đang có ý định thành lập công ty riêng cần suy nghĩ nghiêm túc về việc xây dựng mạng lưới xã hội: ý tưởng thành công trong cô lập là sự ảo tưởng nguy hiểm. Chúng ta cần có những người bạn để dựa vào.

Anh Sa
Theo Trí thức trẻ/The Economist

Ngẫm: về việc hệ thống siêu thị Big C của Thái Lan tống hàng may mặc Việt Nam ra khỏi kệ hàng

Chuyện lịch sử: Thuở bấy giờ chúa Nguyễn còn đang khai sáng ở đất Phú Yên, Khánh Hòa, nhưng về sau chúa Nguyễn lấy hết đất Chiêm Thành, lại lấn sang đất Chân Lạp (Campuchia ngày nay). Người Tiêm La (Thái Lan ngày nay) có ý muốn ngăn trở để giữ lấy Chân Lạp làm của mình. Nhưng vì thế chúa Nguyễn mạnh hơn, cho nên phải chịu để chúa Nguyễn sang bảo hộ Chân Lạp.

Trích sách Việt Nam sử lược - tác giả: Trần Trọng Kim

Chuyện ngày nay: Một doanh nghiệp ở xứ Thái Lan (Tiêm La xưa) là chủ của siêu thị Big C, được chính phủ Việt Nam chào đón 👋 như thượng khách cùng nhiều chính sách ưu đãi, với mong muốn cùng nhau có lợi và phát triển. Và ngày hôm qua mùng 3/7/2019, big C đã chính thức "tống khứ" hàng may mặc của công ty Việt Nam ra khỏi hệ thống siêu thị. Một bộ phận người Việt nhớ lại chuyện lịch sử thời chúa Nguyễn mà thấy đau lòng, còn phần nhiều thì vẫn tự ti về nước Việt quá thua kém xứ Tiêm La (Thái Lan) làm sao mà cạnh tranh nổi, một bộ phận tinh hoa lãnh đạo thì nhắn nhủ "Việt Nam chưa bao giờ rực rỡ như hôm nay".

Ngày trước cụ Phan Chu Trinh đề ra công cuộc "khai dân trí - chấn dân khí - hậu dân sinh" là muốn dân trí người Việt ta được mở mang, ai cũng chất ngất chí khí tinh thần dân tộc, từ đó mà xây dựng đất nước hùng cường. Nhưng tiếc thay lịch sử ta gọi công cuộc của cụ là "phong trào cải lương" tức nói mà không làm (cụ Phan bảo cách mạng là đổ máu, là chết chóc vì vậy tuyệt đối không để thương vong), nhân dân ta chọn "ai có gậy cầm gậy, ai có cuốc cầm cuốc, ai có búa dùng búa...". Ôi, thương thay!

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình

Lương thiện không cần qua sát hạch

Vào một ngày, ông Walter phải đi công tác ở ngoại thành, trong lúc ông đứng đợi ở ga tàu thì nhìn thấy một cậu bé đánh giày chừng hơn 10 tuổi…


Cậu bé hỏi: “Ông có muốn đánh giày không?”

Ông Walter cúi đầu nhìn đôi giày mới đánh xong, bèn lắc đầu.

Khi ông Walter bước đi được mấy bước, thì đột nhiên nhìn thấy cậu bé mặt đỏ bừng chạy đến phía trước, cậu bé nhìn ông với đôi mắt khẩn cầu: “Thưa ông, cả ngày hôm nay tôi không có gì để ăn, ông có thể cho tôi vay ít tiền được không? Từ mai tôi sẽ cố gắng đánh giày, đảm bảo sau một tuần là có thể trả lại tiền cho ông!”

Ông Walter nhìn cậu bé đứng trước mặt với bộ dạng đói khát, quần áo tả tơi, trong tâm có chút thương cảm, ông liền móc túi đưa cho cậu mấy đồng. Cậu bé rất cảm kích, nói: “Cảm ơn ông”, sau đó liền rời đi.

Ông Walter lắc lắc đầu, những đứa trẻ lừa gạt trên đường như thế này, ông đã gặp quá nhiều rồi.

Nửa tháng sau, ông Walter đã hoàn toàn quên chuyện cậu bé đánh giày vay tiền mình.

Trong một lần ông Walter đi qua nhà ga, bỗng nhìn thấy một bóng dáng gầy gò, từ xa đã vẫy tay gọi: “Ông ơi, hãy đợi một chút”.

Đến khi cậu bé mặt mũi ướt đầy mồ hôi chạy đến đưa tiền trả lại thì ông mới nhận ra là cậu bé đánh giày lần trước.

Cậu bé vừa thở hổn hển vừa nói: “Tôi đã ở đây đợi ông rất lâu rồi, hôm nay mới gặp được ông để trả lại tiền.”

Ông Walter, nhìn những đồng xu vẫn còn ướt do mồ hôi trên tay, trong lòng cảm thấy ấm áp lạ thường. Ông nhìn lại cậu bé một lần nữa, chợt phát hiện thấy cậu chính là người mà ông luôn muốn tìm cho vai diễn mới.

Ông Walter đút mấy đồng tiền xu vào túi cậu bé và nói: “Số tiền này là tôi cho cậu, cậu không cần phải trả lại.” Ông nói tiếp: “Ngày mai cậu hãy đến phòng đạo diễn của công ty điện ảnh ở trung tâm thành phố gặp tôi, tôi sẽ có một bất ngờ lớn cho cậu.” 

Sáng sớm ngày hôm sau, bảo vệ của công ty đã nói với ông Walter rằng, có một nhóm trẻ con đường phố đã đến.

Ông Walter kinh ngạc đi ra ngoài cửa, liền nhìn thấy cậu bé đánh giày chạy đến, vội nói với ông với vẻ mặt ngây thơ: “Thưa ông, những đứa trẻ lang thang này đều giống tôi, đều không có bố mẹ, chúng cũng muốn có những điều bất ngờ!”

Ông Walter hoàn toàn không thể nghĩ tới, một cậu bé lang thang bần cùng, nhưng lại có một trái tim rất lương thiện.

Ông Walter quan sát và chọn lọc rất kỹ lưỡng, và phát hiện quả thực có một vài cậu bé rất lanh lợi, càng phù hợp hơn với vai diễn hơn. Nhưng cuối cùng, ông chỉ giữ lại cậu bé đánh giày, đồng thời trong hợp đồng tuyển dụng, ông đã viết tại mục miễn thử việc là: “Lương thiện không cần thông qua sát hạch.”

Ông Walter nói, cậu bé rất lương thiện, tuy bản thân cậu vẫn phải đối diện với hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn vô tư mang hy vọng và cơ hội của mình chia sẻ cho người khác. Mà diễn viên trong bộ phim chính là một người lương thiện tốt bụng như thế.

Cậu bé đánh giày tên là Vinícius de Oliveira. Dưới bàn tay của đạo diễn Walter, anh Vinícius de Oliveira đã rất thành công trong vai diễn của mình. Bộ phim này mang tên “Central do Brasil”, có nhiều tình tiết cảm động, đã giành được giải thưởng Gấu vàng tại Liên hoan phim quốc tế Berlin, Quả cầu vàng, và được đề cử giải Oscar cho bộ phim nước ngoài hay nhất…

Nhiều năm sau, anh Vinícius de Oliveira đã trở thành chủ tịch của một công ty Văn hóa Điện ảnh, anh đã viết cuốn tự truyện “Cuộc đời diễn viên của tôi”. Trên bìa cuốn sách có dòng chữ mà chính đạo diễn Walter từng viết: "Lương thiện không cần qua sát hạch". Và ở dưới là đánh giá của ông đối với anh Vinícius de Oliveira: “Là sự lương thiện, đã từng đem cơ hội của anh ta trao cho người khác. Cũng chính là sự lương thiện, đã khiến cơ hội của cuộc đời không bỏ qua anh ta!”

Sưu tầm