Con ơi, con đừng khóc...



 CON ƠI, CON ĐỪNG KHÓC...

Con đừng khóc… ba xin 

Cho mẹ ngủ bên vệ đường chút nữa

Bầu sữa lép bởi đường trường cháy lửa 

Ngàn cây số có là gì với khao khát trở về quê…

***

Con ngủ trong cái nắng gắt chiều hôm

Mặt con đỏ bừng và nước mắt ba rơi ướt đầm tã lót

Không đất nào đuổi mình đi, nhưng con ơi cái đói

Nó rượt đuổi sau lưng vắt kiệt sức ba rồi…

***

Em ôm con chặt nhé, để anh cột em vào lưng

Lỡ em mệt thiếp lỏng tay ôm con bé bỏng 

Cọng dây này giữ cho em thêm chịu đựng 

Đường quá dài so với sức lực của chúng ta…

***

Sau này ba sẽ kể con nghe

Cái ngày chúng ta tháo chạy để trở về cái nơi từng từ bỏ 

Xin quê hương rộng lòng, xin quê hương mở cửa 

Đôi chân khốn cùng chỉ còn đất mẹ để dung thân…

31.7.2021 - Nguyễn Thị Việt Hà

(*) Tên bài thơ được CaoTrungHieu.com đặt

0 Nhận xét