Khủng hoảng niềm tin, một mất mát vô cùng lớn cho dân tộc Việt.

Khổng Tử dạy với đại ý là: Để một đất nước hùng cường cần 3 yếu tố: vũ khí mạnh, lương thực mạnh và sức mạnh niềm tin. Nếu bỏ bớt 1 yếu tố thì bỏ vũ khí mạnh, bỏ thêm yếu tố nữa thì bỏ luôn lương thực mạnh vì đói cũng chết nhưng sẽ chết nhanh hơn khi mất sức mạnh niềm tin.


Lời dạy của bậc thánh nhân hơn 2 nghìn năm vẫn trường tồn cho đến thời nay.

Thực trạng hiện tại về niềm tin của người dân:

- Về lập pháp: pháp luật được cơ quan quyền lực lớn nhất thông qua là quốc hội, mỗi đại biểu quốc hội về mặt lý thuyết và truyền thông họ là đại diện của người dân. Nhưng nhân dân vẫn mong mỏi tiếng nói của mình được lắng nghe để quốc hội có những quyết sách vì lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, lợi ích của nòi giống con rồng cháu tiên. Việc luật đặc khu kinh tế cho thuê đất 99 năm sẽ là một quyết sách phát triển đất nước nếu như được nhân dân đồng thuận, ủng hộ nhưng nhân dân chẳng được lấy ý kiến, còn những tư duy phản biện của nhân dân đều có thể được quy kết là phản động, chống phá thành quả cách mạng và điều gì đến sẽ đến, đó là đã diễn ra tình trạng biểu tình trên quy mô rộng có mặt trên toàn quốc. Lại nói thêm về luật an ninh mạng đã được thông qua với hơn 86% đại biểu quốc hội bấm nút biểu quyết và được thông qua cũng là một cú tát mạnh vào chính sách thúc đẩy phát triển kinh tế tri thức kinh tế của khoa học công nghệ và của công nghệ thông tin, đó là những điều khoản gây nên sự lo lắng, hoang mang cho nhà sản xuất dịch vụ lẫn người sử dụng dịch vụ. Nhân dân cũng đã lên tiếng, các hiệp hội ngành nghề cũng đã lên tiếng, các chuyên gia công nghệ thông tin trong và ngoài nước cũng đã lên tiếng, các đại biểu quốc hội uy tín giàu lòng yêu nước cũng đã lên tiếng nhưng kết quả thì … luật đã được thông qua.

- Ngành thực phẩm: người dân không khỏi lo lắng vì vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm, hóa chất độc hại, nguy hại đến mức suy nghĩ chung là “sống chung với lũ”, “thà chết từ từ còn hơn đói mà chết”.

- Ngành y tế: hoang mang và lo lắng, vụ vắc xin trẻ em, gian dối trong một số cơ sở y tế, cái nạn “phong bì bồi dưỡng”, lo lắng về y đức của lương y...

- Ngành giáo dục: 50% sinh viên ra trường không đáp ứng nhu cầu doanh nghiệp, 70.000 cử nhân, thạc sĩ đang thất nghiệp, bệnh thành tích vẫn nặng nề, chương trình giáo dục “đổi mới tới rồi lui” mà chưa thấy sự cải thiện đáng kể…

- Ngành giao thông: tình trạng đường chưa xây xong hay mới xong đã bắt đầu lo sửa chữa, rút ruột công trình, “đi cửa hậu”…

- Ngành công an: dần mất hình ảnh người công an nhân dân vì nhiều con sâu như cảnh sát giao thông nhũng nhiễu, đến mức cánh tài xế gọi “tiền luật đường” là chuyện bình thường…

- Lĩnh vực kinh tế: “lợi ích nhóm” trở thành hiện tượng phổ biến báo chí ngày ngày tốn bao nhiêu giấy mực cho cái thuật ngữ “lợi ích nhóm” này.


Còn về cuộc sống kinh doanh, kiếm tiền của xã hội đầy rẫy các vấn đề. Bon chen, giẫm đạp lên nhau để kiếm miếng cơm, lừa lọc nhau để tranh giành mối làm ăn, kẻ tiểu nhân thì giàu có, người quân tử thì thiệt thòi. Tìm cách trồn thuế, luồn lách để tìm cho mình “cửa sống” và làm giàu.

Về làm giàu thì quá nhiều “diễn giả” dạy cách làm giàu, trong đó phần nhiều chỉ là các tay “diễn” và “giả” vì “làm thật” không xong nên mới "làm giả”. Những tay mơ này gieo rắc vào người học những tư tưởng vĩ đại, những cách làm giàu vĩ đại. Nhưng hỏi phương pháp để làm giàu thì các diễn giả còn chưa tìm ra, huống chi là hướng dẫn cho người khác cơ chứ, thật buồn cười.

Có cách làm giàu siêu đẳng, chỉ cần bỏ ra ít đồng vốn đầu tư cho kinh doanh đa cấp, ngồi chờ đó vài ba tháng sau, hay chỉ cần 3 – 5 năm bạn trở thành tỷ phú, tự do tài chính, nghe cũng thật buồn cười. Nếu được như vậy thì thế giới này trở thành “Cộng Sản Chủ Nghĩa” hết rồi, thật không tưởng.

Còn có cả việc làm giàu siêu nhanh mà báo chí, mạng xã hội lan tỏa mạnh mẽ như là lái xe ôm, nuôi heo, làm chổi đót, bán vé số, bán trà đá… mà tạo dựng cơ ngơi hàng chục, thậm chí hàng trăm tỉ đồng như là căn biệt phủ ở Yên Bái, lung linh và đầy sống động. Những người làm giàu siêu hạng đó là ai, đều là quan chức cả đấy. Họ khẳng định tất cả là mồ hôi là sức lực lao động chăm chỉ, có người còn bảo chạy xe ôm suốt đêm mới có được cơ ngơi hoành tráng đến vậy, tuyệt nhiên không tham ô tham nhũng bởi “cán bộ là đầy tớ của nhân dân” thôi mà.

Và đang um sùm mạng xã hội về một thương hiệu & nhân hiệu của một thương gia Việt giàu có, được hàng triệu người hâm mộ, được giới khởi nghiệp thần tượng, là giám khảo các cuộc thi lớn giờ thì té ngửa về cách làm ăn "treo đầu dê bán thịt chó", té ngữa vì giữa lời nói và việc làm nó khác xa nhau quá, té ngữa vì đã lỡ thần tượng mất rồi. Vụ việc này chắc ai cũng biết.

Chỉ bấy nhiêu thôi đã thấy sợ lắm rồi.

Khủng hoảng niềm tin - một mất mát vô cùng lớn.

Không ai sẽ cứu lấy dân tộc Việt Nam, chỉ có sức mạnh của tự lực tự cường, sức mạnh của chính nghĩa mới giúp chúng ta. Và chỉ có nói thật làm thật thì mới trường tồn.

Trong đêm tối kia bạn có thấy chút ánh sáng!?

TP HCM ngày 27/10/2017
Cao Trung Hiếu

"Một cuộc đời thiếu ước mơ giống như con tàu không bánh lái."

Ước mơ của tôi: "Góp sức vào công cuộc chấn hưng tinh thần dân tộc, phát triển kinh tế nước Việt để sánh ngang với cường quốc năm châu".

www.CaoTrungHieu.com | Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình
Sáng lập và điều hành Dân Trí Soft
Mở Biểu tượng cườiTắt Biểu tượng cười