TIẾNG CHÀO...

TIẾNG CHÀO...

Một nữ công nhân làm việc tại một xí nghiệp chế biến thịt đông lạnh. Một buổi chiều, khi đã hoàn thành công việc, như thường lệ cô đi vào kho đông lạnh để kiểm tra một chút. Đột nhiên, cửa phòng lại bị đóng và khóa lại. Cô bị nhốt ở bên trong mà không một ai biết.

Cô vừa hét khản cổ họng, vừa đập cửa với hy vọng có người nghe được tiếng mình mà đến cứu. Nhưng vẫn không có ai nghe thấy. Lúc này, tất cả công nhân đã tan ca. Toàn bộ nhà máy đều yên tĩnh.

Sau 6 giờ chiều hôm ấy, nữ công nhân lạnh cóng người, tuyệt vọng và đau khổ. Đang lúc cô tưởng như không chịu đựng được nữa thì bất ngờ được người bảo vệ đến mở cửa cứu ra ngoài.

Hôm sau, cô gái hỏi người bảo vệ tại sao lại biết mình ở trong đó để đến mở cửa? Mặc dù, đây không phải khu vực mà ông ấy quản lý.

Người bảo vệ trả lời:
- “Tôi làm việc ở nhà máy này đã 35 năm rồi. Mỗi ngày đều có mấy trăm công nhân ra ra vào vào. Nhưng cô là người duy nhất, mà ngày nào sáng sớm đi làm cũng chào hỏi tôi và buổi tối tan làm lại chào tạm biệt tôi! Trong khi có rất nhiều người xem như không nhìn thấy tôi vậy. Hôm nay, tôi biết rõ ràng buổi sáng cô có đi làm, bởi vì sáng sớm cô còn nói “Cháu chào bác!” Nhưng sau khi tan làm buổi chiều, tôi lại không nghe thấy tiếng cô chào: “Tạm biệt bác, hẹn ngày mai gặp lại!” Thế, là tôi quyết định đi vào trong nhà xưởng tìm xem …xem thế nào. Tôi đi đến những chỗ góc hẻo lánh tìm cô. Cuối cùng, lại nghe thấy tiếng khóc. Và tìm thấy cô ở trong kho đông lạnh."

Lời bình: Hãy luôn khiêm tốn, nhã nhặn, yêu thương, và tôn trọng những người xung quanh mình. Bởi vì bạn không thể biết được sự tình gì sẽ xuất hiện vào ngày mai.

Sưu tầm


Mở Biểu tượng cườiTắt Biểu tượng cười