Bất cẩn.

Tôi đi lòng vòng trong một cửa hàng và chứng kiến cảnh người thu ngân đang trao lại một số tiền cho cậu bé. Cậu chỉ độ 5 hay 6 tuổi. Người thu ngân nói:

- Rất tiếc là cháu không có đủ tiền để mua con búp bê này.

Đoạn cậu bé quay sang bà cụ đứng cạnh:

- Bà à, bà có chắc là con không có đủ tiền không, bà?

Bà cụ đáp:

- Con à, con biết là con không có đủ tiền để mua con búp bê này mà.

Rồi bà cụ bảo cậu bé cứ đứng đó chừng 5 phút để bà đi một vòng trong cửa hàng. Rồi bà lẩn đi ngay. Cậu bé vẫn cầm con búp bê trong tay. Cuối cùng, tôi bước đến cậu bé và hỏi là cậu muốn tặng con búp bê này cho ai.

- Đây là con búp bê mà em gái của con yêu thích lắm và ước ao có được trong Giáng Sinh này. Em ấy tin là Ông già Noel sẽ mang quà này lại cho em ấy.

Tôi trả lời cậu bé rằng:

- Thế nào Ông già Noel rồi cũng sẽ mang lại cho em con, con đừng lo.

Nhưng cậu trả lời buồn bã:

- Không, Ông già Noel không mang đến chỗ em con đang ở được. Con phải trao con búp bê này cho mẹ con, rồi mẹ con mới có thể trao lại cho em con khi mẹ đến đó.

Đôi mắt cậu bé thật buồn khi nói những lời này:

- Em con đã trở về với Chúa. Ba bảo là mẹ cũng sắp về với Chúa, bởi vậy con nghĩ là mẹ có thể mang con búp bê này theo với mẹ để trao lại cho em con.

Tim tôi như muốn ngừng đập. Cậu bé nhìn lên tôi và nói:

- Con nói với ba là hãy bảo mẹ đừng có đi vội. Con muốn mẹ con hãy chờ con đi siêu thị về rồi hãy đi.

Rồi cậu lấy ra cho tôi xem một tấm ảnh trong đó cậu đang cười thích thú:

- Con muốn mẹ mang theo tấm ảnh này của con để mẹ sẽ không quên con. Con thương mẹ con và mong ước mẹ không phải bỏ con để đi, nhưng ba con nói là mẹ phải đi để ở cạnh em của con.

Rồi cậu lặng thinh nhìn con búp bê buồn bã. Tôi vội vàng tìm chiếc ví trong túi và nói với cậu bé:

- Hãy thử coi lại xem, biết đâu con lại có đủ tiền mua con búp bê này thì sao?

- Dạ - cậu bé đáp - con mong là có đủ tiền.

Không cho cậu bé thấy, tôi kẹp thêm tiền vào mớ tiền của cậu bé và chúng tôi cùng đếm. Chẳng những đủ số tiền cho con búp bê mà còn dư thêm một ít nữa. Cậu bé nói:

- Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền!

Rồi cậu nhìn tôi và nói thêm:

- Tối qua trước khi đi ngủ, con đã hỏi xin Chúa hãy giúp cho con có đủ tiền để mua con búp bê này để mẹ con có thể mang đi cho em con. Chúa đã nghe lời cầu xin của con rồi. Con cũng muốn có đủ tiền mua hoa hồng trắng cho mẹ con nhưng không dám hỏi Chúa nhiều. Nhưng Ngài lại cho con đủ tiền để mua búp bê và hoa hồng trắng nữa. Mẹ con yêu hoa hồng trắng lắm!

Con yêu mẹ

Vài phút sau bà cụ trở lại và tôi cũng rời khỏi cửa hàng. Tôi làm xong việc mua sắm trong một trạng thái hoàn toàn khác hẳn. Và tôi không thể dứt bỏ hình ảnh của cậu bé ra khỏi tâm trí tôi. Chợt tôi nhớ lại một bài báo trong tờ nhật báo địa phương cách đây hai hôm. Bài báo viết về một tài xế say rượu lái xe vận tải đụng vào xe của một thiếu phụ và một bé gái nhỏ. Đứa bé gái chết ngay tại hiện trường, còn người mẹ được đưa đi cứu cấp trong tình trạng nguy kịch. Gia đình phải quyết định có nên rút ống máy trợ sinh khỏi bệnh nhân hay không vì người thiếu phụ này không còn có thể hồi tỉnh ra khỏi cơn hôn mê. Phải chăng đấy là gia đình của cậu bé?

Hai ngày sau khi gặp cậu bé, tôi đọc thấy trên báo là người thiếu phụ đã qua đời. Tôi bị một sự thôi thúc và đã mua một bó hoa hồng trắng và đi thẳng đến nhà quàn nơi tang lễ của người thiếu phụ đang diễn ra và mọi người đến nhìn mặt người quá cố lần cuối cùng. 

Cô nằm đó, trong cỗ áo quan, cầm trong tay một cành hồng màu trắng với tấm ảnh của cậu bé và con búp bê được đặt trên ngực của cô.

Tôi rời nơi đó, nước mắt lưng tròng, cảm giác rằng đời tôi đã vĩnh viễn thay đổi. Tình yêu của cậu bé dành cho mẹ và em gái thật khó mà tưởng tượng. Và chỉ trong một phần nhỏ của một giây đồng hồ, một gã lái xe say rượu, hay người lái xe bất cẩn, đã lấy đi tất cả những gì thân thiết nhất của đời cậu...
Sưu tầm.

1 nhận xét so far

Tôi đã rơi nước mắt khi đọc câu chuyện nhiều suy ngẫm này. Cuộc sống vô thường vậy sao, chỉ một chút bất cẩn của một kẻ say rượu.


Mở Biểu tượng cườiTắt Biểu tượng cười