Người thầy là người giúp ta lớn lên, khai mở trí tuệ của ta. Người giảng - bề ngoài giống như người thầy vậy - nhưng bên trong (nội dung) có thể chỉ là cái máy radio "đọc sách giùm bạn". Người thầy luôn đơn giản hóa vấn đề, ngược lại người giảng luôn làm phức tạp hóa vấn đề.
NGƯỜI THẦY
Tôi nhớ mãi 3 câu chuyện thời sinh viên.
Câu chuyện 1:
Lần đó, thầy giáo vào giảng đường hơn 150 sinh viên bên dưới, thầy hỏi:
- Hôm nay các em muốn học gì?
Cả giảng đường lặng thinh. Thầy bảo:
- Hôm nay, thầy cho giảng đường nghỉ, vì đi học mà không biết muốn học cái gì thì không cần học!
Kể từ đó, chúng tôi luôn xác định rõ cái mình muốn là gì.
Câu chuyện 2:
Hôm đó đến giờ học về phân tích các chỉ số tài chính trong đầu tư chứng khoán. Thầy vào giảng đường:
- Học đầu tư chứng khoán mà ngồi đây làm gì, hôm nay nghỉ để cả giảng đường ra sàn chứng khoán mà quan sát.
Từ đó tôi biết rằng kiến thức phải gắn liền với thực tế.
Câu chuyện 3:
Đó là giờ học môn quản trị chiến lược. Thầy hỏi:
- Tụi mày học ĐH Kinh Tế Tp HCM, tụi mày nghĩ ngoại ngữ có hơn tụi Ngoại Thương?
- Dạ không.
- Thế tụi mày có giỏi hơn Bách Khoa, Tự Nhiên về kỹ thuật.
- Dạ không, cả giảng đường đồng thanh.
- Thế tụi mày có giỏi giao tiếp, chơi bời như Huflit.
- Dạ không.
- Thế tụi mày hơn tụi nó cái gì?
- Sinh viên chúng tôi chỉ ừ...à...ừm...
- Thầy chốt luôn: tụi con khác biệt và tạo lợi thế cạnh tranh là ở môn học này đó.
Và từ đó chúng tôi hiểu về khác biệt và lợi thế cạnh tranh.
Khi tôi ra trường và tham gia vào thị trường việc làm cạnh tranh, thì đúng như lời thầy dạy, tôi khác biệt và có lợi thế cạnh tranh là ở cái tư duy và phương pháp của môn học quản trị chiến lược từ thầy.
Người thầy giúp khai trí bạn để bạn khám phá và trưởng thành hơn, bạn sẽ nhớ mãi, biết ơn mãi mãi.
Và từ đó chúng tôi xác định rõ lợi thế cạnh tranh của cá nhân là gì để không ai bị thất nghiệp.
TP HCM ngày 18/10/2017, Cao Trung Hiếu
NGƯỜI GIẢNG
Tôi có những kỉ niệm về người giảng.
Chuyện 1:
Lần đó, học môn quản trị sản xuất thì có một phương trình tính tối ưu, bài toán min max. Để giải bài toán thì cần dùng đạo hàm để giải.
Giảng viên giảng đến đó, cứ loay hoay loay hoay mãi mà chưa tính ra. Giảng viên nói "Tiến sĩ thì không làm bài toán này và đây là kết quả".
Giảng viên chép từ sách ra công thức của bài toán, rồi lẩm bẩm "Tiến sĩ không làm giải toán này".
Tôi ngồi phía dưới chỉ tủm tỉm cười thầm, chẳng biết tiến sĩ làm gì nhỉ khi đang hướng dẫn giải toán.
Cô thực sự giỏi mà lỡ có quên đạo hàm lẽ ra cô sẽ khiêm tốn mà nói "Xin lỗi các em, cô quên mất cách giải dạng toán đạo hàm này" rồi sẽ khuyến khích sinh viên rằng "em nào có thể giúp được cô", hoặc đơn giản là "cô ghi ra công thức ở đây, các em có thể tìm hiểu cách giải sau nhé".
Chuyện 2:
Có một thầy giáo giảng viên, mỗi lần đến tiết của thầy là thầy ca bài ca "cô học trò của tôi". Thầy kể về thương vụ bị cô học trò cưng lừa mất mấy trăm triệu của nhiều năm về trước. Và tuyệt nhiên, câu chuyện này chẳng có chút liên tưởng hay dính dáng gì với môn học mà chỉ là bầu tâm sự của thầy.
9 buổi học, tôi được nghe 9 lần ca khúc "cô học trò của tôi", đến nay ca khúc ấy tôi vẫn còn nhớ mà tên của thầy thì nói thật tôi quên từ lâu mất rồi.
Chuyện 3:
Học về quy trình tuyển dụng nhân sự. Giảng viên giảng các kỹ thuật phỏng vấn, nhân tướng học...
Một bạn hỏi "Cô ơi, tụi em sắp ra trường chuẩn bị đi làm, cô giảng thêm về kỹ năng ứng tuyển. Không rõ cô đã ứng tuyển cho lĩnh vực tư nhân chưa ạ?"
Giảng viên im lặng, không trả lời và chuyển sang phần khác để giảng.
Đến nay tôi vẫn còn lăn tăn về câu hỏi của bạn ấy.
TP HCM ngày 18/10/2017, Cao Trung Hiếu


